Tâm sự

Vợ chồng tôi sống chung như kiểu duy trì chốn đi về

Tổ ấm của tôi ngày càng lạnh dần, vợ chồng theo kiểu sống có trách nhiệm với nhau, chẳng biết lúc nào tan vỡ.
Vợ chồng tôi sống chung như kiểu duy trì chốn đi về
Ảnh minh họa

Vợ chồng tôi (chồng hơn tôi gần 10 tuổi) sống với nhau mười mấy năm, trai gái đủ cả, ở riêng. Gia đình không cãi vã mấy nhưng lặng im không chia sẻ thì khá nhiều. Lý do: cùng là người Việt, nói tiếng Việt nhưng chẳng hiểu nhau, nói vài câu là thấy không hợp nên vợ chồng ngày càng ít nói chuyện, thậm chí cả ngày nói không quá 2 câu. Ban đầu tôi thấy vậy cũng ổn, đỡ mất công cãi vã giận hờn. Nhưng tôi biết điều này là không tốt cho bất kỳ cuộc hôn nhân nào. Cuộc hôn nhân của vợ chồng tôi không là ngoại lệ.

Trước khi gặp tôi, anh đào hoa, không cần cưa gái cũng theo (tôi cũng không ngoại lệ). Công việc anh thoáng về thời gian. Theo cảm nhận của tôi, chúng tôi cưới vì tôi yêu anh (hay chỉ thích anh thì tôi cũng không khẳng định được), còn anh cưới tôi có lẽ vì đã đến tuổi lập gia đình, tôi lại xuất thân từ gia đình căn bản, tốt nghiệp đại học có việc làm ổn định, ngoại hình khá, tính hiền. Tuy nhiên, khi mới cưới về, anh có gọi tên ai đó lúc ngủ nhưng tôi nghe không kịp.

Sau đó lúc cưới được hơn năm, có vài lần tôi nghe nói anh phát biểu trên bàn nhậu là ly dị được tôi anh mở tiệc ăn mừng (lúc đó chúng tôi đã có được một đứa con). Tới giờ hơn 10 năm tôi vẫn bị câu nói của anh ám ảnh. Từ khi cưới cho đến giờ tôi cũng không xác định được anh có ai khác bên ngoài không vì sau thời gian hơi vui vẻ chưa tới một năm, anh với tôi khá nhạt nhưng anh vẫn cưng con và có trách nhiệm với vợ con.

Chồng tôi ra ngoài lịch thiệp, hay nói nhưng về nhà chân mày chồng lúc nào cũng cau lại, mặt lộ vẻ khó chịu, không nói chuyện với tôi và hiếm khi trả lời tôi dù là các câu hỏi tôi cố gợi chuyện, chẳng hạn thấy anh xem phim tôi hỏi về nhân vật, nội dung mà anh không trả lời hoặc nói “ai biết đâu". Anh đi đâu, gặp ai, làm gì tôi cũng không biết vì anh không nói, tôi có hỏi anh cũng không trả lời. Anh quan niệm hỏi vậy là quản lý anh, vợ thì không có quyền quản lý chồng hoặc có nói tôi cũng không biết. Tôi có giải thích hỏi vậy để biết khi có rủi ro còn biết chỗ tìm nhưng không thay đổi được gì vì theo ý anh đó là ngụy biện. Nhiều lúc tôi cảm thấy khó xử và khó chịu khi tình cờ người quen hỏi anh đi đâu đó sao tôi không đi cùng, lúc đó tôi mới biết chồng đang đi đâu hay dự tính đi đâu. Chỉ khi đi qua đêm anh mới nói cho tôi biết để lo liệu con cái. Nói chung tôi không biết gì về anh, thật tệ là như vậy.

Ngoài vấn đề về giao tiếp, chia sẻ lẫn nhau trong cuộc sống, chồng tôi khá tốt, đưa đón con đi học rất đúng giờ, không có chuyện rước trễ hay bỏ quên con; khá cưng chiều con dù nhiều lúc cũng la hét vì con lì (do được ba chiều quá); thỉnh thoảng cũng lau dọn nhà cửa; ăn nhậu cũng biết chừng mực; có điều anh vướng bệnh sĩ. Về đối ngoại, chồng tôi khá thoáng, không ép buộc vợ con phải nghỉ học, nghỉ làm về bên chồng lo đám tiệc, lễ tết..., khi nào tiện thì về thôi. Quan niệm này cũng áp dụng cho gia đình tôi. Chồng tôi có quan hệ bình thường với gia đình tôi, nhưng tôi biết anh có phần xem thường nhà tôi nghèo. Ba mẹ tôi là công chức về hưu, có tiền tiết kiệm, cuộc sống căn bản không phải phiền con cháu, có của cho con dù không nhiều, anh chị em tôi học hành đến nơi đến chốn, có công việc lương từ khá đến cao, gia đình riêng khá giả. Trong khi gia đình anh thuộc dạng ngày xưa giàu có tiếng nhưng giờ cũng bình thường, anh chị em người giàu người nghèo. Gần đây anh lại khinh rẻ chị tôi nghèo (chị nghèo hơn tôi và anh chị em khác trong nhà nhưng nhìn chung cũng khá và không phải nhờ vả ai). Điều này làm tôi rất phiền lòng nhưng không tiện nói với chồng, mà thật ra cũng khó nói vì vợ chồng ở chung nhà chứ có nói chuyện với nhau đâu.

Về tiền bạc, vợ chồng tôi ai cũng có tiền để chi tiêu và giữ một khoản chung cho gia đình, cố gắng không cằn nhằn nhau vì tiền bạc. Cuộc sống kinh tế khá ổn, có thể đi chơi hàng năm, đi ăn nhà hàng, mua sắm. Tôi không phải hỗ trợ gì cho ba mẹ vì kinh tế ba mẹ cũng ổn, còn ba mẹ chồng đã mất. Tôi tính ít nói, không biết nũng nịu (từ lúc quen rồi cưới đến giờ), hình thức khá. Đối với chồng, tôi cũng ít nói, ít chia sẻ công việc công ty vì không cùng quan điểm và cảm giác chồng không tôn trọng tôi và công việc của tôi, anh thường nói công việc tôi có gì đâu mà khó. Tôi làm văn phòng, lương khá. Trước giờ tôi sống đúng đắn, không làm gì có lỗi với anh. Tôi quan hệ với nhà chồng cũng bình thường, không mặn không nhạt. Trước đây tôi có xích mích với anh chị em chồng về nuôi dạy con, về chuyện tiền bạc. Bên chồng mượn tiền vợ chồng tôi nhưng không nói với tôi theo kiểu tôi không liên quan, mượn tiền không nói được ngày trả..., nhưng qua thời gian cũng xí xóa, giữ quan hệ bình thường.

Tôi giờ đang cố gắng làm việc kiếm tiền, góp phần giữ cho kinh tế gia đình ổn định. Thời gian và hành trình hàng ngày của tôi chỉ từ nhà đến công ty, chợ/ siêu thị, trường học của con, thỉnh thoảng đi cùng đồng nghiệp, đi gội đầu làm móng để thư giãn và trốn tránh không khí nhạt nhạt ở nhà. Từ ngày có gia đình tôi ít liên lạc bạn học vì sợ tốn thời gian. Con tôi hay thiên vị theo kiểu: ba đi về tối không sao, lâu lâu mẹ về trễ một lần lại hỏi sao mẹ về trễ vậy. Vợ chồng tôi không đi chơi/ uống cà phê với nhau được vì không có chuyện gì để nói nên đi chơi rất chán, đã vài lần cố gắng rồi nhưng không cải thiện được. Vì vậy chồng không thích đi riêng với tôi, tôi lại muốn đi cùng chồng vì cần giữ mối quan hệ nhưng phải công nhận là chuyến đi quá im lặng.

Giờ đây tôi cảm thấy trống rỗng, tự hỏi trước đây vợ chồng mình có phải vì yêu mà cưới? Giờ còn tình cảm không sao tôi thấy quan hệ cứ nhạt như nước ốc? Chồng đi hay về cũng không nói với tôi một tiếng, ở nhà cũng không nói gì. Có việc cần nói thì nói trống không, không một tiếng anh anh em em gì hết. Tôi đi hay về, có nói chồng cũng chẳng gì, riết rồi tôi cũng chẳng chào hỏi gì luôn. Nhiều lúc muốn bắt đầu một câu chuyện cũng thấy quá khó khăn. Có khi nghĩ, tôi đi với 100 gã đàn ông chắc chồng cũng chẳng phản ứng gì (cảm thấy bi quan chứ không phải cảm giác được tin tưởng). Nghĩ thấy lạ thật. Mọi việc, mọi ngày cứ đều đều lập lại trong nhạt nhòa.

Tổ ấm của tôi ngày càng lạnh dần, mối quan hệ vợ chồng theo kiểu sống có trách nhiệm với nhau, duy trì chỗ đi về, thật sự không biết khi nào cái tổ lạnh này tan vỡ? Khi nào người thứ ba lộ diện (không biết đã có người thứ ba chưa hay sắp có)? Tôi thật sự không muốn kết cục như vậy. Có gia đình nào giống gia đình tôi không? Tôi có quá đòi hỏi, cầu toàn không?

Theo Như (VnExpress.net)