Tâm sự

Tưởng vợ ở nhà trông con là nhàn nhã, rớt nước mắt khi đọc lá đơn vợ để lại

Nếu không có lá đơn xin nghỉ phép ấy, chắc tôi sẽ vẫn vô tâm, không thấu hiểu được sự vất vả của người vợ đã từ bỏ sự nghiệp để ở nhà chăm con.

Hẹn hò bia bọt với mấy người bạn nên tối muộn tôi mới về. Vừa về tới cổng tôi thấy khác lạ khi giờ này sao nhà tôi lại tối đèn cửa đóng then cài thế này. Vừa ngồi xuống ghế phòng khách, tôi đã nhìn thấy một tờ giấy do vợ để lại.

"Đơn xin nghỉ phép

Gửi anh, chồng của em!

Em viết lá đơn này muốn xin nghỉ phép làm vợ, làm mẹ trong 1 tuần để có thể đi đó đây thay đổi không khí, tự do làm những điều em vẫn hằng thích.

Khi anh đọc được lá đơn này chắc cũng là lúc anh vừa trở về sau những chầu bia cùng bạn bè. Cơm canh em đã chuẩn bị sẵn ở trong bếp, anh hâm lại rồi ăn nhé! Em đã làm món canh cá nấu bỗng rượu anh yêu thích và gọt sẵn hoa quả để tủ. Con em đã gửi về ông bà nội trông nom.

Xin lỗi anh vì gửi đơn không báo trước.

Vợ của anh"

Tôi cầm lá đơn mà không khỏi cảm thấy buồn cười. Chắc là ba mẹ con lại giận dỗi bố không về sớm nên bỏ về quê chơi đây mà. Tôi gọi điện cho vợ thì thấy tắt máy, tôi gọi về quê thì ông bà nói hai đứa đã đi ngủ.

Tưởng vợ ở nhà trông con là nhàn nhã, rớt nước mắt khi đọc lá đơn vợ để lại
Tôi cầm lá đơn mà không khỏi cảm thấy buồn cười. Chắc là ba mẹ con lại giận dỗi bố không về sớm nên bỏ về quê chơi đây mà. (Ảnh minh hoạ)

Hai đứa nhà tôi được cái ngoan ngoãn, cũng rất bám ông bà. Tôi gọi điện cho vợ thì thuê bao không liên lạc được. Trong đầu tôi không hiểu vợ đang bày trò gì, nhưng đọc những gì vợ viết lại, nhìn mọi thứ vợ đều đã sắp xếp chu đáo, tôi an tâm lao vào bếp đun lại nồi canh cá ngon tuyệt cú mèo rồi đi tắm.

Hôm sau ngày cuối tuần, nhân dịp vợ đi vắng, tôi xếp lịch hẹn hò bạn bè cả buổi. Hết cà phê ăn sáng lại tới ăn trưa, rồi chiều anh em lại tụ tập hò nhau đi nhậu. Đi về muộn không ai cằn nhằn, ngồi với anh em cũng không lo vợ gọi, tôi thầm nghĩ: "Kể ra vợ nghỉ phép cũng hay đấy chứ!".

Ngày hôm sau tôi quyết dành trọn cả ngày để ngủ nướng đã đời. Đã lâu rồi kể từ thời độc thân, tôi mới có một ngày nhàn nhã đến thế. Ăn, ngủ rồi chơi điện tử lại xem bóng đá, loanh quanh cũng hết 2 ngày cuối tuần.

Sáng thứ hai đi làm, tôi bắt đầu thấy thiếu thiếu. Tôi vẫn quen ngủ dậy đã có bữa sáng nóng hổi do vợ nấu, áo quần đã sạch sẽ tinh tươm, cà vạt cũng đã thắt sẵn. Nhưng hôm nay chẳng có gì cả. Tôi chọn đại một bộ rồi ăn quả táo thay bữa sáng để còn đi làm.

Chiều về tôi gọi cho vợ thì vẫn không liên lạc được. Đi mua 1 suất cơm về ăn, ngồi nhai cơm một mình tôi lại nhớ những lúc cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm vợ nấu.

Tưởng vợ ở nhà trông con là nhàn nhã, rớt nước mắt khi đọc lá đơn vợ để lại
Ngồi nhai cơm một mình tôi lại nhớ những lúc cả nhà ngồi quây quần bên mâm cơm vợ nấu. (Ảnh minh họa)

Tôi gọi về cho bố mẹ để hỏi han tình hình hai đứa nhỏ. Chúng vẫn ngoan nhưng luôn miệng hỏi mẹ. Tôi vừa than không biết tự dưng vợ lại bỏ đi chơi đâu để cả nhà phải thế này thì em gái tôi đã nhảy vào điện thoại nói chen.

“Là em xui chị ấy đi đấy. Phụ nữ hiện đại gì mà cứ như thời nảo thời nào í. Suốt ngày cắm mặt vào bỉm với sữa. Lấy chồng xong mà phải nghỉ việc ở nhà chăm con như chị í, em ở nhà với mẹ cho sướng còn hơn”.

“Cô cứ lắm chuyện. Cô tưởng ai cũng được sướng như chị dâu cô đấy. Người ta còn phải đi làm mửa mật để kiếm tiền, rồi chăm lo chồng con kìa. Anh đã cho chị ở nhà để chăm sóc con cái, không phải mảy may nghĩ đến tiền nong rồi, còn muốn gì nữa”, tôi đáp lại.

Mẹ tôi nghe thấy vậy liền cầm điện thoại thở dài. “Chuyện là em nó tặng cái Mai chuyến du lịch đấy. Mà con đừng có suy nghĩ ở nhà chăm con là sung sướng, là không phải làm gì. Ai nấu cơm rửa bát quét nhà, ai chăm lo từ miếng ăn đến giấc ngủ cho hai đứa nhóc. Mẹ mới trông hai đứa có mấy hôm mà đứt cả hơi đây.

Cái Mai nó là đứa có ăn có học. Vì con cái mà phải bỏ sự nghiệp để nghỉ ở nhà. Không phải người phụ nữ nào cũng dám quyết định như thế đâu con ạ.

Con thử nghĩ mà xem, đang từ một người đi làm kiếm ra tiền, giờ cả ngày đánh vật với hai đứa con, cuối tháng chờ chồng đưa tiền sinh hoạt. Một đồng linh tinh cũng chẳng dám tiêu.”

Tưởng vợ ở nhà trông con là nhàn nhã, rớt nước mắt khi đọc lá đơn vợ để lại
"Con đừng có suy nghĩ ở nhà chăm con là sung sướng, là không phải làm gì. Ai nấu cơm rửa bát quét nhà, ai chăm lo từ miếng ăn đến giấc ngủ cho hai đứa nhóc". (Ảnh minh họa)

Những câu nói của mẹ làm tôi ngẫn ngờ một lúc. Đúng là rất lâu rồi chẳng thấy vợ tôi mua sắm quần áo gì. Vướng con nhỏ nên cô ấy cũng chẳng dám đi đâu.

Trước đây công việc trước đây của cô ấy cũng mang lại thu nhập khá, hàng ngày đi làm đều áo quần tươm tất. Từ ngày cô ấy nghỉ ở nhà chăm con, đúng là tôi đã vô tâm chẳng để ý rằng cô ý đã nhiều thứ thay đổi. Thấy cô ấy chẳng sắm sửa gì, rồi nhiều khi ăn mặc cứ xuề xoà, mặt mũi nhợt nhạt, tôi lại lắc đầu ngao ngán, rồi nói cô ấy ki, chẳng giống ngày trước chút nào.

Giờ nghĩ lại những thay đổi vợ đã phải chấp nhận để ở nhà trông con mà tôi rớt nước mắt. Đã bao lâu rồi tôi không đưa vợ đi ăn một bữa ăn ngoài? Đã bao lâu rồi vợ tôi không dám mua một bộ quần áo mới? Đã bao lâu rồi, bao lâu rồi tôi vô tâm không để ý tới những thay đổi của vợ. 

“Con hiểu rồi mẹ ạ. Mẹ trông giúp con hai đứa mấy hôm, chiều thứ Sáu con về đón chúng nhé!”.

Tôi liền chào mẹ rồi cúp máy. Nhờ lá đơn xin nghỉ phép của vợ, tôi mới nhận ra được sự vô tâm của mình bấy lâu nay. Chắc hẳn mẹ và em tôi đã phải làm công tác tư tưởng từ rất lâu, vợ tôi mới dám sống cho bản thân mình như thế.

Mấy ngày sau, đi làm về là tôi dành chút thời gian dọn dẹp lại nhà cửa. Thứ Sáu này tôi sẽ về đón hai đứa nhỏ rồi chuẩn bị nhà cửa tươm tất, chuẩn bị một bữa cơm thật ngon để đón vợ tôi về. Hy vọng vợ tôi đã có những trải nghiệm thật thú vị.  

Theo Phan Tân (Khampha.vn)








Tin mới hơn