Tâm sự

Tôi sợ sẽ bị trầm cảm sau sinh vì phải đối mặt với mẹ chồng hàng ngày

Nhiều khi chỉ muốn ôm con bỏ đi. Nhưng con mới được 10 ngày tuổi, tôi lại yếu, đi thì tôi thương con.

Trước khi sinh con, tôi đã tìm hiểu về bệnh trầm cảm, giờ tôi thực sự thấy sợ khi cảm thấy mình đang sắp bước vào giai đoạn ấy. Kể từ lúc sinh con, không lúc nào tôi không phải suy nghĩ. Ngay từ lúc còn nằm viện, tôi đã phải chịu sự lạnh nhạt và những câu nói sốc của mẹ chồng. Tôi phải sinh mổ vì xương chậu hẹp, ở cùng phòng tôi là những bà bầu khác cũng sinh mổ nhưng con tôi nhẹ cân nhất phòng. Thế là lúc nào tôi cũng nghe câu: "Con mẹ mày không biết đẻ, người ta cũng mổ mà con người ta toàn hơn 3 kg". Rồi vết đau mổ hành hạ, tôi không ngủ được, không dậy đi vệ sinh được, bà cũng bỏ mặc, đi tám chuyện hết giường này đến giường khác. Chồng tôi cũng hời hợt, cả ngày đi cà phê. Cũng may tôi còn đứa em gái phụ, nếu không thì không biết làm sao.

Tôi sợ sẽ bị trầm cảm sau sinh vì phải đối mặt với mẹ chồng hàng ngày
Ảnh minh họa.

Khi về nhà, đó mới là những ngày ám ảnh thật sự. Bà nấu cơm xong ở ngoài bếp, bắt tôi tự dậy ra ăn. Vì con, tôi cũng ráng dậy mặc dù còn rất đau. Ở nhà bà ngủ tối ngày, mặc tôi chăm con. Lâu lâu bà ghé vào nhìn bé một hồi, nhìn những điểm đẹp của bé và nhận là giống dòng giống nhà bà, còn điểm xấu thì nói cái này không biết giống ai. Rồi con bị làm sao cũng là lỗi do tôi, con bị mụn nước là do tôi cho con ở phòng máy lạnh, con bị tróc da là do tôi cho con ở quạt. Nhưng tôi ấm ức nhất là việc bà cứ bắt bé uống nước, mặc dù tôi có đủ sữa cho con bú. Cũng vì chuyện này mà chồng chửi tôi rồi bỏ đi nhậu. Khi chồng về, tôi cằn nhằn chồng vài câu thế là bà nhảy xổ vào: "Nó đi nhậu kệ nó, tao là mẹ nó tao còn chưa nói gì. Mày nói nó, nó bỏ đi lấy đứa khác cho mày sáng mắt ra, xem mày có nuôi nổi đứa con này không". Lúc đó, tôi chỉ biết khóc.

Tôi cũng có công việc ổn định, không sợ nuôi con một mình nhưng thật sự thấy đau lòng vì những câu nói ấy. Thì ra tôi cũng chỉ là người dưng với gia đình họ. Thế mà trước đây, họ luôn nói với gia đình tôi rằng sẽ yêu thương tôi như con gái. Giờ tôi buồn chán lắm, nhiều khi chỉ muốn ôm con bỏ đi. Nhưng con mới được 10 ngày tuổi, tôi lại yếu, đi thì tôi thương con. Mỗi ngày tôi lại phải đối mặt với mẹ chồng, cảm thấy cuộc sống tù túng và bí bách. Tôi chỉ muốn nhận sự chia sẻ của mọi người.

Theo Nhung (Ngoisao.net)








Tin mới hơn