Tâm sự

Tôi khao khát có người để yêu thương sau đổ vỡ mà khó quá

Mấy đêm không ngủ được vì buồn, nằm khóc thương hại số phận mình, khóc vì mình lại thất bại thêm lần nữa.
Tôi khao khát có người để yêu thương sau đổ vỡ mà khó quá
Ảnh minh họa

Mình ngoài 30 tuổi, đã ly hôn được vài năm và hiện có 2 bé. Cuộc hôn nhân đầu cũng là mối tình đầu đã lấy đi của tôi cả tuổi trẻ, sự yêu đương, thêm 3 năm hôn nhân không hạnh phúc vì chồng cũ ngoại tình. Sau khi ly hôn, mình may mắn có gia đình, bố mẹ và con cái là chỗ dựa tinh thần, nhưng là phụ nữ mình cũng mất 2 năm để vượt qua cú sốc và đứng dậy, làm lại cuộc đời. Khoảng thời gian hôn nhân đổ vỡ và lấy lại thăng bằng có lẽ mình không bao giờ quên được, nó là một nỗi đau lớn, một cú sốc, một vết thương lòng mà chỉ có người phụ nữ nào từng ly hôn mới hiểu. Nhưng nỗi đau nào rồi cũng qua đi, thời gian đúng là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, xoa dịu nỗi buồn trong lòng mỗi người. Hiện tại, mình đã có thể sống bình thản hơn, tập trung vào công việc, kiếm tiền và sống vui vẻ với bố mẹ, con cái. Các con vẫn được bố chu cấp nên mình không bị gánh nặng kinh tế nuôi con.

Cuộc sống bình yên dường như đã quay lại với mình, nghĩ về cuộc ly hôn mình không còn hận thù, cũng là lúc trái tim rung động trở lại. Mình đã gặp và yêu anh, một người đàn ông giữa biết bao nhiêu người yêu mình làm mình yêu trở lại. Mình tìm thấy niềm vui, ý nghĩa trong cuộc sống. Mặc dù kém tuổi mình, chưa lập gia đình nhưng anh lại yêu mình, một người phụ nữ hơn tuổi, từng vấp váp trong cuộc sống và có con rồi. Điều đó làm mình cảm động, đánh giá cao anh. Anh còn trẻ, chưa nghĩ đến chuyện lấy vợ, còn mình cũng không đủ tự tin để mong đợi hay hy vọng ở anh một điều gì về tương lai của hai đứa, về chuyện lấy chồng lần nữa. Bọn mình yêu nhau đến nay được hơn một năm, đã có nhiều kỷ niệm với nhau và mình có lúc cảm thấy hợp, may mắn vì gặp được người đàn ông hơn chồng cũ về một vài điểm.

Mình và anh yêu nhau như định mệnh, không suy nghĩ toan tính gì nhưng cũng không phải không có trở ngại. Yêu nhau, giận hờn, cãi nhau là chuyện bình thường, mình cũng nhận thấy có sự chênh lệch trong suy nghĩ, quan điểm sống. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, sau nhiều lần cãi nhau không có tiếng nói chung, bọn mình vừa quyết định chia tay, tính đến nay cũng hơn 2 tháng không nói chuyện. Lý do chủ yếu là do mình, mình thấy anh thiếu quan tâm, hai đứa hay giận dỗi, cãi nhau vì những chuyện rất nhỏ nhặt, mình mệt mỏi thực sự.

Nhiều lần suy nghĩ hay tại mình hơn tuổi, biết tự chăm lo bản thân nên anh không quan tâm đến mình như một người đàn ông muốn che chở cho bạn gái. Trong thời gian yêu nhau, mình cũng nhiều lần muốn chia tay vì quá mệt mỏi. Mình cũng có những ý nghĩ rất mâu thuẫn. Thật tâm mình không nghĩ sẽ có ngày hai đứa lấy nhau vì biết hoàn cảnh của bản thân, anh cũng khó có thể cưới mình, anh lại có tính vô tâm nữa, đôi lúc mình đã xúc phạm anh khi nói anh chỉ muốn lợi dụng mình. Rồi anh luôn là người chủ động muốn bọn mình vẫn ở bên nhau. Anh nói yêu mình là thật lòng, chỉ là con người anh không quen thể hiện tình cảm.

Đỉnh điểm của lần cãi nhau dẫn đến việc chia tay là ngày anh bị ốm không gọi cho mình. Suốt 2 ngày liền mình không gọi được cho anh, nghĩ anh lại như mọi lần không tôn trọng mình, bỏ mặc mình, mải công việc, mải các cuộc nhậu, mải bạn bè. Rồi khi anh gọi lại mình đã nói muốn chia tay vì mệt mỏi trong mối quan hệ này. Bọn mình không ai nhún ai, đã nói ra những lời buồn nhất. Mình ngầm hiểu chỉ cần mỗi người bớt một lời thôi, nói thêm một câu tình cảm là sẽ cho qua mọi chuyện, bình thường thôi, thế nhưng chẳng ai nói thêm câu nào, như là định mệnh vậy. Cứ thế, hai đứa đã không nói chuyện với nhau nữa.

Khi ngồi viết ra những lời này, thực sự mình rất buồn và bế tắc. Mình vẫn còn yêu và nhớ anh rất nhiều, chỉ muốn cầm điện thoại bấm gọi cho anh nhưng rồi lại không cho phép bản thân níu kéo anh. Ở bên cạnh nhau, anh sẽ không thể gặp một người con gái phù hợp để kết hôn. Nhiều khi mình thấy không tự tin vào bản thân, chỉ ước gì mình chưa từng ly hôn, chưa từng có con thì sẽ giữ anh ở cạnh mình lâu hơn. Mấy đêm không ngủ được vì buồn, nằm khóc thương hại số phận mình không được may mắn, khóc vì mình lại vừa thất bại thêm một lần nữa. Khó khăn lắm mới lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống, giờ lại phải vật lộn trong những cảm xúc yêu đương, nhớ nhung, khổ sở. Hơn lúc nào hết, những người phụ nữ như mình khao khát có một người bạn đời để được yêu, được chia sẻ sao mà khó thế. Mong được các bạn chia sẻ.

Theo Huyền (VnExpress.net)








Tin mới hơn