Tâm sự

Sững sờ nghe được lý do đằng sau việc mẹ chồng không chịu giặt quần áo cho tôi khi ở cữ

Nghe mẹ chồng nói mà tôi ức lên tận cổ, chỉ muốn chạy ra nói thẳng vào mặt mẹ hết nỗi lòng của mình.

Nghe chồng tôi kể là bố chồng đã mất từ khi anh mới được 3 tuổi, mẹ chồng ở vậy nuôi 2 anh em khôn lớn. Em gái đã lấy chồng cũng ở gần nhà mẹ chồng tôi, còn chồng tôi muốn sống chung với mẹ để tiện chăm sóc bà.

Khi chưa về làm dâu, tôi cho rằng mẹ chồng cũng như mẹ mình cứ đối xử tốt với họ thì ắt họ đối tốt với mình, nhưng thực tế thì không phải như những gì mình nghĩ.

Khi tôi sinh con, chồng tôi thì đi công tác không giúp được gì, mẹ đẻ tôi ở xa, ngày tôi sinh bà không đến chăm được, cứ nghĩ ở chung với mẹ chồng sẽ trông nhờ vào bà. Nào ngờ ngày đầu tiên ở bệnh viện tôi đã phải ứa nước mắt khi nhìn mẹ nhặt riêng quần áo của bà ra rồi ném quần áo của hai mẹ con tôi vào cái chậu để góc nhà tắm.

Sững sờ nghe được lý do đằng sau việc mẹ chồng không chịu giặt quần áo cho tôi khi ở cữ
Những ngày chăm con biết bao khó khăn cũng qua, bây giờ con tôi cũng được 3 tuổi rồi. (Ảnh minh họa)

Sang đến ngày thứ 3 chậu quần áo cứ chất đầy lên, mẹ chồng cũng chẳng động vào, cứ đi làm việc của bà. Thậm chí chẳng thèm hỏi thăm sức khỏe của tôi ổn chưa. Đến khi sắp hết quần áo để mặc, đợi mãi chẳng thấy em chồng sang chơi, tôi đành phải chờ một chị hàng xóm giặt giúp.

Mỗi khi nhờ mẹ chồng bế cháu để tôi có thể làm vệ sinh cá nhân một lúc, thì mới bế chút bà đã kêu đau lưng rồi mắng chửi tôi: “Làm gì cũng chậm như rùa, mau lên mà về bế con đi tôi còn phải đi sinh hoạt tổ dân phố, không rảnh ở nhà hầu chị đâu”.

Những ngày chăm con biết bao khó khăn cũng qua, bây giờ con tôi cũng được 3 tuổi rồi, cứ tưởng đã đến lúc được nghỉ ngơi một chút nào ngờ mẹ chồng lại bị ngã gãy chân. Thế là tôi lại tất bật chăm sóc mẹ chồng, trong bệnh viện cũng như ở nhà chỉ có mình tôi chăm bà. Còn cô con gái tuy ở gần đấy nhưng công việc của em ấy làm nhà nước nên khó nghỉ hơn tôi làm tư nhân.

Mẹ chồng bị gãy chân có rất nhiều người đến thăm, họ cho đủ thứ nào trái cây, sữa bánh và tiền. Con tôi nhìn thấy bánh ngon, nó thèm ăn liền hỏi xin bà, thế mà bà cứ nhìn chằm chằm ti vi giả vờ như không nghe thấy gì. Tôi cảm thấy rất bực liền bảo con: “Người ta thăm bà để bà ăn mới mau khỏi bệnh”, con tôi nghe thế nên không đòi nữa.

Sững sờ nghe được lý do đằng sau việc mẹ chồng không chịu giặt quần áo cho tôi khi ở cữ
Mẹ chồng đối xử với tôi như thế hỏi làm sao tôi có thể đối tốt được. (Ảnh minh họa)

Đến ngày hôm sau mẹ con cô em chồng đến chơi, ở trong phòng tôi nghe thấy rõ từng lời mẹ chồng nói với con gái: “Đây bánh và trái cây con mang về cho bọn trẻ ăn đi, cả lốc sữa nữa này, họ thăm nhiều quá mẹ ăn không hết”. Cô em thắc mắc: “Sao mẹ không đưa cho chị dâu với cháu ăn, để lâu hỏng đấy?”.

Mẹ chồng đáp lại: “Ngữ ấy cho ăn phí của trời, người không có máu mủ gì nhìn đã thấy khó chịu rồi chứ chẳng muốn cho cái gì. Thằng cu thì biết được có phải cháu mình không, đẻ ra chẳng có nét nào giống bố nó cả”. Nghe mẹ chồng nói mà tôi ức lên tận cổ, chỉ muốn chạy ra nói thẳng vào mặt mẹ hết nỗi lòng của mình.

Nhưng tôi không thể nói được bởi sẽ chẳng giải quyết được gì, khéo lại bị mẹ con họ quy kết là hỗn láo rồi làm ầm lên. Những ngày qua tôi đã vất vả thức đêm làm ngày để chăm sóc mẹ chồng vậy mà bà coi chẳng ra gì. Lại còn nghi ngờ đứa bé không phải ruột thịt nhà bà.

Mấy hôm nay tôi không còn mặn mà chăm sóc mẹ chông nữa. Mọi người ơi mẹ chồng tôi đối xử tồi tệ với con dâu như thế làm sao cứ đòi hỏi tôi phải đối xử tốt với bà được?

Theo T.N (Helino)








Tin mới hơn