Tâm sự

Mới lấy vợ được 6 tháng mà tôi bế tắc vì chuyện tài chính

Trong cơn nóng giận vì tranh cãi tài chính tôi tát vợ một cái và ném vỡ tivi 16 triệu mới mua 10 ngày.
Mới lấy vợ được 6 tháng mà tôi bế tắc vì chuyện tài chính
ảnh minh họa

Tôi 30 tuổi, vợ kém tôi 4 tuổi, chúng tôi mới cưới được nửa năm. Tôi có tuổi thơ đầy vất vả, lớn lên trong nghèo khó. Bố mất sớm, mẹ đi làm giúp việc để nuôi tôi và em gái, chúng tôi sống cùng ông bà nội và kinh tế hoàn toàn phụ thuộc vào số tiền ít ỏi mẹ tôi tích cóp gửi về từ Hà Nội, chính vì thế ngay từ nhỏ cho tới giờ, mỗi khi dùng tiền vào việc gì, tôi luôn có thói quen suy nghĩ trước khi dùng. Tôi khá mặc cảm vì là con nhà nghèo, kể từ hồi sinh viên mới chỉ yêu có 2 người, cả hai bạn gái ấy sau khi về nhà tôi, biết mẹ tôi làm giúp việc là tình cảm nhạt dần rồi kết thúc. Tôi không cảm thấy buồn, vẫn luôn động viên mình có lẽ chưa gặp đúng người phù hợp.

Rồi tôi gặp em, là vợ tôi bây giờ, năm đó tôi 26 tuổi. Em cũng không phải con nhà khá giả gì, chúng tôi thấy sự đồng cảm ở nhau, rồi sau 4 năm yêu nhau thì kết hôn. Nếu mọi chuyện cứ êm đềm thế thì thật sự tuyệt vời, nhưng có vài chuyện xảy ra đã khiến cho gia đình tôi giờ gần như tan nát mặc dù mới lấy nhau được nửa năm. Đầu tiên là chuyện từ phía gia đình tôi, mẹ tôi sau nhiều năm làm giúp việc thì giờ về quê, tích góp được một số tiền, muốn xây lại nhà để tiện chăm sóc ông bà nội. Mẹ cũng đón luôn cả bà ngoại gần 90 tuổi về chăm luôn. Hạch toán ra mới thấy thiếu 180 triệu, mẹ gọi anh em tôi về để bàn phương án. Em gái tôi lấy chồng xa, cũng khó khăn nên bảo chỉ hỗ trợ mẹ được 30 triệu, số còn lại tôi là con trai, tự nhận thấy trách nhiệm với người mẹ đã mười mấy năm đi làm nuôi hai anh em ăn học. Tôi đã bàn với vợ để cho mẹ số tiền còn lại bù vào chỗ còn thiếu.

Số là vợ chồng tôi sau gần 10 năm đi làm cũng tiết kiệm được một khoản nho nhỏ, dự tính để mua chung cư cuối năm nay. Tôi để dành được 500 triệu, vợ tôi được gần 300 triệu, chúng tôi tự nhủ cho dù chuyện gì xảy ra cũng quyết tâm không đụng đến số tiền này. Khi tôi đặt vấn đề, vợ không vui lắm nhưng cũng không phản đối gì. Thế là tôi rút 200 triệu chuyển về cho mẹ, 150 triệu bù vào chỗ xây nhà còn thiếu, 50 triệu để mẹ lo cuộc sống ở quê.

Vợ tôi còn có một người anh trai, kém tôi 2 tuổi, thuộc dòng phá gia chi tử, từ nhỏ đến lớn không chịu học hành, làm lụng gì cả, chỉ chơi bời hoang phí, bố mẹ vợ rất nhiều lần vay mượn để trả nợ cho anh ấy. Bây giờ lấy vợ rồi, đã có con 3 tuổi anh vẫn không thay đổi, lô đề, rượu chè, bài bạc, gái gú không gì không có, thế mà còn dính vào hút sách. Nhà vợ tôi cho anh đi trại, nhưng chi phí hết 80 triệu thì lại không lo nổi. Vợ bàn với tôi giúp đỡ cho anh, nói thẳng với tôi là cho anh hẳn để giúp anh làm lại cuộc đời, vì biết anh sẽ không có khả năng trả nợ. Tôi đồng ý và bảo rằng chuyện này chỉ được phép xảy ra một lần, vì anh vợ tôi đã được nhà vợ chi trả rất nhiều lần, khi thì nợ, khi thì bài bạc, lô đề.

Thật không may, anh vợ sau thời gian cai nghiện về thì tính nào tật đấy, tính xấu không bỏ được và tái nghiện. Bố mẹ vợ lại phải lên phương án cho đi trại lần nữa và chi phí lại nhờ đến chúng tôi. Lần này khi vợ đặt vấn đề, tôi nói luôn là tôi không cho mà là cho vay, anh ấy phải cam kết làm lại cuộc đời và chịu khó làm ăn để trả nợ cho tôi. Vợ tôi nghe thế nóng mặt, gay gắt bảo tôi chỉ biết lo cho phía gia đình mình, còn gia đình cô ấy là "người dưng nước lã". Tôi nói bản thân không đi làm để trả nợ cho người khác, thế là cô ấy nhảy dựng lên bảo tôi khốn nạn, ích kỷ nọ kia, anh trai cô ấy là máu mủ ruột già, có sạt nghiệp cô ấy cũng phải cứu. Trong cơn nóng giận tôi tát vợ một cái và cầm cái bát ném vỡ cả tivi 16 triệu mới mua được 10 ngày.

Kể từ đấy cuộc sống gia đình như địa ngục, vợ tôi tự động rút 70 triệu gửi về nhà để bố mẹ lo cho anh trai. Cô ấy bảo giờ tiền ai người nấy tiêu, cô ấy giúp anh trai bằng tiền của bản thân kiếm ra, chẳng liên quan đến tôi. Tôi không muốn gia đình lục đục nên đã nhiều lần bình tĩnh nói chuyện, nhưng động đến là cô ấy gạt phắt đi, bảo đã chọn nhầm người, giờ đối với tôi không còn tình cảm gì nữa. Cứ nói đươc dăm ba câu là cô ấy lại ầm ĩ lên, nào là ích kỷ, hẹp hòi, khốn nạn dồn lên đầu tôi tất, gia đình nhà vợ biết chuyện cũng coi tôi như người xa lạ. Giờ cuộc sống rất ngột ngạt, tôi đi làm cảm giác chẳng muốn về nhà. Mong mọi người cho tôi lời khuyên phải làm thế nào để cải thiện quan hệ vợ chồng. Xin cảm ơn mọi người nhiều.

Theo Huy (VnExpress.net)








Tin mới hơn