Tâm sự

Mỗi lần ôm con vào viện là tôi lại hận bố chồng

Bố chồng ích kỷ quá chỉ biết quý lấy bản thân mình mà không quan tâm đến sức khỏe của cháu nhỏ.

Vợ chồng tôi là những người công nhân bình thường nên không có đủ tiền mua nhà riêng. Chỉ biết an phận sống chung cùng với bố mẹ chồng cả 4 năm nay rồi. Dù gia đình chồng không rộng rãi lắm nhưng có chỗ chui ra chui vào là đủ cho chúng tôi rồi, chẳng dám đòi hỏi hơn.

Mẹ chồng tôi rất hiền lành nhưng ngược lại bố chồng thì bảo thủ khó tính thậm chí còn ích kỷ nữa. Bố chồng tôi có một tật xấu mà không thể nào sửa được đó là thích hút thuốc lá, ông nghiện rất nặng, mỗi ngày ông hút hết gần 2 bao thuốc lá.

Ông hút bất kỳ ở đâu, tôi để ý chỉ khi ông ăn và ngủ hay tắm rửa thì mới không hút, còn không cứ phì phì cả ngày. Trong căn phòng khách của nhà chồng lúc nào cũng chỉ có một mùi thuốc lá đặc trưng.

Mỗi lần ôm con vào viện là tôi lại hận bố chồng
Tôi chỉ biết an phận sống chung cùng với bố mẹ chồng cả 4 năm nay rồi. (Ảnh minh họa)

Mọi chuyện thực sự rắc rối khi tôi gửi con lại cho ông bà chăm để đi làm. Nhiều lần trở về nhà, tôi thấy ông vừa đua võng cho cháu tay cầm điếu thuốc khói nghi ngút liền nhắc khéo bố đừng hút thuốc nữa kẻo độc hại cháu nhỏ. Nhưng ông lại cười bảo là ông hút cả mấy chục năm chưa việc gì còn nó có hút đâu mà lo.

Tôi đã lôi cả các bài báo về chuyện trẻ hít khói thuốc lá còn nguy hiểm hơn người lớn. Thế nhưng bố chồng vẫn không chịu bỏ. Thậm chí ông còn tuyên bố là sẽ không bao giờ bỏ thuốc trừ khi chết, còn ai không muốn ngửi mùi thuốc thì hãy đi chỗ khác mà sống.

Một lần đang làm thấy mẹ chồng gọi điện nói là con sốt rất cao khiến tôi phải bỏ dở công việc để về đưa con đi cấp cứu. Bác sĩ kết luận là cháu bị viêm phế quản cần phải tránh những tác nhân bất lợi trong đó có khói thuốc lá.

Để bảo vệ sức khỏe của con, tôi bàn với chồng ra ngoài thuê phòng để trọ nhưng anh bảo tôi cứ làm trầm trọng vấn đề.

Mỗi lần ôm con vào viện là tôi lại hận bố chồng

Không thể thay đổi được suy nghĩ về sự độc hại của khói thuốc trong tư duy của mọi người nên tôi đành phải "sống chung với lũ". Và hầu như tháng nào con tôi cũng phải đi bệnh viện về vấn đề hô hấp. Những con ho của con vào mỗi đêm khiến trái tim người tôi quặn đau, mà bố chồng thì chẳng thay đổi, cũng không bảo hút thuốc ít đi.

Mỗi khi đưa con vào viện tôi rất hận bố chồng, ông ích kỷ quá chỉ biết quý lấy bản thân mình mà không quan tâm đến sức khỏe của cháu nhỏ. Tôi còn biết người hút thuốc lá thụ động nặng hơn người hút trực tiếp và nếu con tôi không có sức đề kháng tốt thì có thể đối mặt với căn bệnh ung thư bất kỳ khi nào.

Tôi thực sự rất bức bối không biết phải làm gì để đem lại bầu không khí trong lành cho con đây. Tôi không đành lòng nhìn sức khỏe con mình bị hủy hoại mỗi ngày. Mọi người ơi tôi phải làm gì đây?

Theo T.P.H (Helino)








Tin mới hơn