Tâm sự

Kiên quyết tự mình sinh con, đến giờ tôi mới nhận ra cuộc sống của mẹ đơn thân chẳng dễ dàng gì

Đã từng quyết giữ đứa con có được với anh và bước vào cuộc sống của một 'single mom', nhưng giờ đây, khi một mình tự bươn chải để nuôi con khôn lớn, tôi chợt thấy bế tắc, cô đơn và cần một điểm tựa.

Tôi năm nay 33 tuổi, là người Bắc nhưng học xong lại vào Nam kiếm kế sinh nhai, sau những ngày tháng chật vật, tôi tìm được công việc kế toán ổn định tại một tập đoàn lớn. Đây cũng chính là nơi tôi gặp anh, người cho tôi những tháng năm rực rỡ nhưng cũng là người mang lại cho tôi nỗi đau và sự tủi hờn theo suốt cuộc đời.

Kiên quyết tự mình sinh con, đến giờ tôi mới nhận ra cuộc sống của mẹ đơn thân chẳng dễ dàng gì
Quyết định đến với cuộc sống mẹ đơn thân khi tình duyên lận đận nhưng giờ đây tôi lại đang cảm thấy bất lực và dần tự ti với tương lai. (Ảnh minh họa)

Anh hơn tôi 2 tuổi, đã có vợ và 2 con, cũng là sếp tại công ty tôi làm. Anh nghiêm nghị và lạnh lùng trong công việc nhưng lại vô cùng gần gũi, có thể cho người ta cảm nhận được sự ấm áp, sẻ chia và đồng cảm ở phía sau. Anh cũng chính là người hỏi han tôi đầu tiên về cuộc sống khi biết tôi là người ngoài Bắc mới vào.

Vì anh là người đã có gia đình, tôi luôn chủ động giữ khoảng cách để tránh bị đồng nghiệp hiểu lầm, song trải qua những buổi tiệc tùng cuối tuần của công ty, chúng tôi dần mở lòng với nhau rồi yêu nhau lúc nào chẳng hay. Và dù đã từng rất dằn vặt với mái ấm ở quê của anh song chỉ ít lâu sau, tôi đồng ý để anh chuyển từ chỗ ở công ty về sống chung nhà trọ với tôi.

Phải nói thêm, tôi là một người con gái rất lận đận về tình duyên, quãng thời gian sinh viên, đi làm cũng yêu 2-3 người, cũng đã từng dẫn nhau về ra mắt họ hàng song lại chia tay vì cảm thấy thiếu sự đồng điệu trong tâm hồn. Đó cũng là lý do tôi chấp nhận ở bên anh, bên một người chẳng biết sẽ đưa tương lai của mình đến đâu. Cứ thế, tôi và anh có khoảng thời gian không ngớt niềm vui. Bên anh, tôi đắm chìm trong hạnh phúc đến nỗi nhiều khi còn quên mất tình cảnh trớ trêu hiện tại.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, ngày biết tôi đang mang trong mình giọt máu của anh, anh nói tôi nên bỏ đứa bé vì hoàn cảnh không cho phép, nhưng tôi từ chối. Thế rồi, anh lẳng lặng chuyển về công ty ở, rồi liên tục lấy lý do để tránh mặt.

Những ngày sau đó là chuỗi thời gian đấu tranh tâm lý mãnh liệt trong tôi, có lúc tôi từng nghĩ đến việc bỏ đứa con máu mủ để bắt đầu lại, nhưng nghĩ đến phận con gái “ba chìm bảy nổi” trong tình yêu của bản thân, tôi quyết tâm giữ đứa trẻ và xin chuyển ra chi nhánh ngoài Bắc vừa làm vừa sinh con, bước vào chuỗi ngày của một bà mẹ đơn thân thực thụ.

Một mình ở Hà Nội với cái bụng ngày càng to nhưng tôi chẳng dám kêu ai, cũng không đủ can đảm để bước chân về quê. Tôi sợ ánh mắt gièm pha của hàng xóm, láng giềng, sợ những câu hỏi kiểu như: “Bố nó đâu?”, “Lấy chồng bao giờ mà không cho ai biết?”... Chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ vì không biết mình sẽ phải giải thích thế nào.

Một thời gian sau, đứa bé cũng chào đời, vì bố mẹ tôi đã ly hôn từ lâu nên cũng chẳng có mẹ đỡ đần trong quãng thời gian sinh nở. Tôi một mình vừa làm công việc của người vợ, vừa gánh trách nhiệm của người cha, tôi bước vào những ngày trắng đêm khi con mọc răng rồi lại lủi thủi một mình tay ẵm con, tay túi xách đến bệnh viện khi con sốt trong dòng nước mắt lã chã rơi vì tủi thân. Cũng chỉ mình tôi cùng con đi những bước đầu tiên, dạy cho con bi bô từng tiếng “ba”, tiếng “mẹ”. 

Những lúc ốm đau, trái gió trở trời, tôi chỉ biết nằm khóc rồi nhìn con gắng gượng. Mỗi lần đưa con đi chơi, nhìn những mái ấm khác đủ đầy, trọn vẹn mà lòng tôi nghẹn đắng, thương con, thương cả cho mình. Những điều đó dù đã xác định tâm lý song khi nhìn vào thực cảnh vẫn không khỏi trống trải và chạnh lòng. Có lúc chới với và bất lực nhất, tôi gửi đến anh dòng tin nhắn, chỉ với hi vọng thật mong manh rằng, tôi sẽ nhận được lời động viên của anh. Song, anh vẫn im hơi lặng tiếng như chưa hề biết đến sự tồn tại của hai mẹ con tôi.

Kiên quyết tự mình sinh con, đến giờ tôi mới nhận ra cuộc sống của mẹ đơn thân chẳng dễ dàng gì
Tôi muốn đến với người đàn ông khác song lại không biết phải làm sao nếu bố đứa trẻ liên lạc nhận con, rồi tôi sẽ phải nói với đưa bé như nào đây? (Ảnh minh họa)

Khởi đầu cuộc sống mẹ đơn thân với sự tự tin bao nhiêu thì hiện tại tôi thấy mình yếu ớt và cần một chỗ dựa bấy nhiêu. Thời gian gần đây, một chàng trai cùng chi nhánh, ít hơn tôi 4 tuổi nhưng trưởng thành và thấu đáo đã ngỏ lời muốn được cùng tôi san sẻ gánh nặng, muốn con gái của tôi có được tình yêu thương của cả mẹ lẫn cha. Đó cũng là người cho tôi cảm giác tuổi thanh xuân quay trở lại với những đóa hoa ngày đặc biệt, những bữa tối rộn tiếng cười, những dòng tin nhắn quan tâm từ điều nhỏ nhặt.

Quả thực, tôi đã bắt đầu rung động trước sự quan tâm ấy, nhưng nếu đến với cuộc tình mới, liệu sau này tôi sẽ phải làm gì nếu anh - bố đứa trẻ - quay lại nhận con, rồi tôi phải giải thích với đứa con gái bé bỏng của tôi như thế nào? Liệu nó có vui vẻ bên người thương mới của mẹ nó? Tôi phải làm sao đây?

Theo Trang Trang NF (Helino)








Tin mới hơn