Tâm sự

Hoảng loạn khi vừa mất con, vừa bị người yêu ruồng rẫy

Những điều người yêu đã từng làm, có lẽ suốt cuộc đời tôi sẽ chẳng thể tha thứ cho chính mình, tha thứ cho anh ta.

Chị Tâm An thân mến,

Tôi và người yêu đã từng có những lúc thật hạnh phúc, cho đến khi tôi có thai, anh ta bắt đầu trở mặt không thể tưởng tượng được. Anh ép tôi phá thai, mặc dù tôi đã cầu xin năn nỉ, nhưng anh ta cương quyết đến lạnh lùng. Tôi là con út trong nhà, bố mẹ đã cao tuổi, cuộc sống ở thôn quê vô cùng phức tạp, nếu như tôi giữ đứa con này thì suốt đời bố mẹ tôi không thể ngẩng đầu lên với bà con lối xóm. Đau đớn, nhục nhã, đã vậy chính lúc đó anh ta tiêm nhiễm những gì khiến bố mẹ anh đột nhiên ghét bỏ tôi, thậm chí gọi điện cho tôi và nói rằng sẽ không bao giờ chấp nhận tôi mà không biết rằng tôi đang mang trong mình giọt máu của nhà họ. Cuối cùng, anh nói lời chia tay tôi không một chút luyến tiếc, anh hắt hủi, ruồng rẫy tôi, chửi mắng tôi.

Một mình tôi ôm chặt nỗi đau đớn, vừa mất con, mất người yêu, tinh thần hoảng loạn, tôi đã hủy hoại bản thân mình bằng rất nhiều cách. Có lúc tôi đã nghĩ đến cái chết để giải thoát, nhưng rồi chính sự mất mát ấy, hận thù ấy khiến tôi trở nên mạnh mẽ, tôi phải sống, sống để làm chí ít một điều gì đó khiến anh ta, khiến vợ anh ta, khiến bố mẹ anh ta phải chịu gấp trăm lần nỗi đau tôi phải chịu. Dù có đôi lần nói chuyện với nhau, tôi có ý muốn tha thứ nhưng thái độ của anh ta không thể chấp nhận được, chưa một lần anh ta mở miệng xin lỗi tôi, hay một câu nói nào đó dễ nghe mà chỉ toàn những lời nói châm chọc.

Bây giờ anh ta chuẩn bị lấy vợ, tôi có nên nói cho cô ta biết không? Có nên nói cho bố mẹ anh ta biết rằng chính họ đã đánh mất giọt máu của nhà mình? Tôi muốn họ phải biết rằng trên đời có luật nhân quả, tôi muốn họ day dứt không yên, tôi muốn đêm tân hôn của đôi vợ chồng này không ra gì... Quả thật cũng vì yêu anh ta quá nhiều mà đã có lúc tôi cố gắng bỏ qua, cố quên đi để sống tiếp, để thanh thản hơn nhưng dù 3 năm đã trôi qua nhưng nỗi ám ảnh về đứa con chưa bao giờ nguôi ngoai, nó xuất hiện trong mỗi giấc mơ, như muốn thôi thúc tôi phải làm điều gì đó, phải khiến cả gia đình đó day dứt.

Tôi hận bản thân tôi chưa làm được gì cho con, tôi hận bản thân tôi không thể bảo vệ và giữ con ở lại, hận cả nhà anh ta. Cứ nghĩ đến nếu anh ta hạnh phúc thì thật thiệt thòi cho mẹ con tôi quá. Tôi căm phẫn con người này. Bây giờ tôi phải làm gì? Xin chị hãy cho tôi lời khuyên!

(T.B)

Tôi hận bản thân tôi chưa làm được gì cho con, tôi hận bản thân tôi không thể bảo vệ và giữ con ở lại, hận cả nhà anh ta (Ảnh minh họa).

Chị Tâm An trả lời:

Bạn thân mến!

Tôi hiểu phần nào những nỗi đau đớn khi bạn phải bỏ đứa con của mình, cũng như tôi hiểu được sự bức xúc của bạn khi bị người yêu bỏ rơi và làm tổn thương đến bạn. Nhưng mong rằng trước khi bạn quyết định mọi chuyện, bạn hãy thật bình tĩnh để tỉnh táo phân tích vấn đề thật kỹ càng.

Bạn là cô gái đã từng sống hết mình cho tình yêu, nhưng thật tiếc rằng bạn đã không chọn đúng người để yêu. Bạn yêu một người không nhận ra những giá trị mà bạn có, không tôn trọng bạn và đã vội vàng phủ nhận trách nhiệm khi bạn có thai. Vì vô trách nhiệm nên người yêu của bạn đã vội vàng phủi tay và tìm mọi cách để ruồng rẫy bạn, còn bạn vừa phải chịu mang tiếng “ăn cơm trước kẻng”, vừa phải chịu những nỗi đau về thể xác khi bỏ đứa con và những hành hạ về tinh thần khi bị bỏ rơi đột ngột như vậy.

Những gì bạn đã trải qua và bạn đã tồn tại được đến ngày hôm nay chứng tỏ rằng bạn là người rất mạnh mẽ và nghị lực. Nhưng bạn ạ, sống trong nỗi buồn và cảm giác bị bỏ rơi là điều không hề dễ dàng, nếu cứ dằn vặt bản thân về những chuyện đã qua, điều đó chỉ khiến bạn thêm trầm uất mà thôi. Hãy thử hình dung, nếu bạn nói ra câu chuyện này, liệu rằng mọi người trong gia đình anh ta có tin hay không hay họ chỉ nghĩ rằng bạn cố tình phá anh ta? Họ sẽ tin con trai của mình hơn hay tin lời nói của bạn hơn? Sống trong thù hận thì bạn là người bị hành hạ trước tiên chứ không phải là anh ta.

Ít nhất, sau chuyện này, bạn nên thấy rằng mình là người may mắn vì anh ta đã lộ ra con người thật, bản chất thật trước khi kết hôn. Anh ta không đáng để cho bạn tiếc nuối, căm hận hay đau khổ bởi anh ta đã không có trách nhiệm với bạn thì không mong gì anh ta sẽ là người có trách nhiệm với gia đình và việc chung sống sẽ còn bất hạnh tồi tệ hơn. Bạn nên mừng vì đã thoát khỏi anh ta sớm thay vì sống trong tình trạng như hiện nay. Bạn chờ đợi anh ta nói một lời xin lỗi để rồi bạn cảm thấy nhẹ nhàng hơn sao hay bạn còn tiếc nuối gì ở họ? Sự thù hận chỉ làm cho tinh thần của bạn tệ hơn, hơn nữa, nếu bạn trả thù, ngoài những rắc rối không mong muốn, thậm chí bạn có thể vi phạm pháp luật nếu có hành vi không kiểm soát được. Vì thế, hãy cân nhắc kỹ khi làm điều này bạn nhé!

Mọi việc đã qua, bây giờ điều bạn cần làm hơn hết là hãy yêu bản thân và chăm sóc cho mình thật tốt. Cuộc sống sướng khổ anh ta sẽ tự gánh, điều đó không còn liên quan đến bạn nữa. Tháo bỏ sự thù hận cũng là tháo bỏ gánh nặng của bản thân để giúp bạn thanh thản nhẹ nhàng hơn. Không ai yêu bạn bằng chính mình. Hãy thôi ngồi đó và gặm nhấm nỗi buồn, đứng lên tìm kiếm những niềm vui khác cho mình như tập yoga, nghe nhạc, gặp gỡ bạn bè, mua sắm hay làm đẹp… mọi thứ sẽ giúp bạn cân bằng cuộc sống nhanh hơn. Còn nếu bạn vẫn không tự giải thoát khỏi những ám ảnh đó, bạn nên tìm gặp một bác sĩ tâm lý để họ sẽ giúp bạn nhé!

Chúc bạn sớm tìm được bình an!
 
Theo Chị Tâm An (aFamily.vn/Trí Thức Trẻ)







Tin mới hơn