Tâm sự

Giá mà ngày ấy tôi chọn con thì đã không hối tiếc và đau đớn như bây giờ

Khi bác xe ôm đến đón con về, tôi cảm thấy nặng trĩu hai chân, lòng đau quặn thắt.

Trong mọi cuộc hôn nhân, khi đã đi đến bờ vực ly hôn thì người thiệt thòi nhất vẫn là con cái. Tôi đã ly hôn khi con gái tôi tròn 6 tuổi. Cũng từ đó, con gái tôi sống một cuộc sống không có tình thương của cha.

Chồng cũ của tôi là một người đàn ông vũ phu, gia trưởng và lăng nhăng. Anh ta cặp kè với rất nhiều cô gái trước mặt tôi. Tôi từng tự nhủ sẽ vì con mà nhắm mắt cho qua. Nhưng thấy tôi hiền, anh ta được nước lấn tới.

Còn nhớ hôm ấy khi tôi vừa dựng xe máy để bước xuống thì nhân tình của chồng xuất hiện. Cô ta đi cùng vài người khác tới để "dằn mặt" tôi. Đúng. Cô ta đã làm cái việc không thể chấp nhận trước rất nhiều người như thế. Cô ta lại dám "đánh ghen ngược". Sau ngày hôm đó, tôi quá xấu hổ với mọi người và một phần cũng thương cho số phận mình nên đã viết đơn ly hôn.

Giá mà ngày ấy tôi chọn con thì đã không hối tiếc và đau đớn như bây giờ
Vậy mà tôi lại ích kỷ gửi con về cho bố mẹ đẻ còn mình thì lên xe hoa với một người đàn ông khác. (Ảnh minh họa)

Sai lầm lớn nhất của tôi không phải quyết định ly hôn mà là tôi đã tái hôn quá vội vã. Sau ly hôn một thời gian, tôi đi làm và rung động với một người đàn ông chưa vợ. Chúng tôi yêu thương nhau và muốn cùng nhau vun đắp cuộc sống gia đình.

Nhưng bố mẹ, gia đình anh không chấp nhận tôi mang theo con gái về nhà họ. Lúc đó, đáng lẽ tôi phải vì con mà quên đi hạnh phúc của bản thân mình. Vậy mà tôi lại ích kỷ gửi con về cho bố mẹ đẻ còn mình thì lên xe hoa với một người đàn ông khác.

Cưới chồng hiện tại rồi tôi mới thấy vỡ mộng. Anh ấy dù không vũ phu nhưng cũng cục cằn thô lỗ, đã vậy còn rất keo kiệt. Bố mẹ chồng tôi cũng không phải những người dễ tính. Nhiều đêm tôi trằn trọc không ngủ được vì thương con. Nhưng tôi lại không dám đón con đến nhà chơi vì mỗi lần con đến là chồng và bố mẹ chồng lại chửi tôi không tiếc lời.

Con bé bây giờ đã 9 tuổi và cũng tỏ ra hiểu chuyện lắm. Nhìn con càng ngoan ngoãn thương mẹ càng khiến tôi trách cứ bản thân. Đến một đứa trẻ còn biết lo nghĩ cho mẹ vậy mà tôi lại bỏ con để lấy chồng khác.

Giá mà ngày ấy tôi chọn con thì đã không hối tiếc và đau đớn như bây giờ
Nếu như lựa chọn của tôi là đúng thì tôi đã không hối tiếc như vậy. (Ảnh minh họa)

Sáng nay, con gái tôi gọi điện báo được giải ba cuộc thi học sinh giỏi. Con bé nói đã xin phép ông bà để bắt xe lên thăm tôi một buổi rồi về. Nghe cuộc điện thoại ấy xong, tôi cứ nhấp nhổm mong đến giờ để được gặp con.

Nhìn thấy con ngồi trên chiếc xe ôm của bác hàng xóm ở quê, tay cầm chiếc bằng khen, tôi nhào đến ôm con mà đẫm nước mắt. Tôi đưa con đi ăn, đi mua quần áo và một số đồ dùng học tập. Chỉ một lúc đã đến giờ con phải về quê cho kịp giờ. Tôi thủ thỉ với con hay ở lại với tôi một hôm nhưng con bé nhất quyết không đồng ý. Con tôi sợ mẹ sẽ khó xử khi dẫn con riêng về nhà. Nghe con nói những lời đó, lòng tôi lại quặn thắt.

Khi bác xe ôm đến đón con về, tôi cảm thấy nặng trĩu hai chân. Tôi ân hận quá, tôi ích kỷ quá. Nếu như lựa chọn của tôi là đúng thì tôi đã không hối tiếc như vậy. Nếu ngày ấy tôi đừng vội vã tái hôn. Nếu ngày ấy tôi lựa chọn con thay vì chồng thì bây giờ con tôi ít nhất cũng không đáng thương như thế này. Phải làm gì cho con đây hả mọi người ơi?

Theo T.T (Helino)








Tin mới hơn