Tâm sự

Bố mẹ anh nghĩ tôi có thai là một chiêu lừa để ép cưới

Trước ngày đi bỏ con, tôi đã gặp và xin anh cho tôi được gặp mặt bố mẹ anh một lần, dù là cơ hội được chấp nhận rất thấp.
Bố mẹ anh nghĩ tôi có thai là một chiêu lừa để ép cưới
Ảnh minh họa

Tôi 22 tuổi, đang là sinh viên năm cuối của một trường đại học. Anh hơn tôi 4 tuổi, công việc khá tốt, tương lai còn thăng tiến nhiều tại một công ty nước ngoài. Anh hầu như chẳng bao giờ nói dối ai cả, dù là những chuyện vặt, dù làm phật ý người khác. Anh lúc nào cũng thành thật, đó là điều làm tôi yêu và trân trọng nhất ở anh. Điều kiện gia đình anh rất tốt cũng như tài năng của anh khi đã đạt được nhiều thành tích trong học hành và công việc nhưng anh sống rất giản dị, hòa đồng, có cái nhìn tích cực đối với mọi việc trong cuộc sống. Quan điểm của anh là coi trọng sự cố gắng, nỗ lực trong cuộc sống là trên hết, những yếu tố hoàn cảnh và địa vị hay hình thức con người không quan trọng.

Tôi là một cô gái bình thường trên mọi mặt, học hành, hoàn cảnh, trình độ hay cả ngoại hình. Tôi chỉ tự tin nhất ở mình là sự chân thành và chung thủy với anh. Từ khi quen anh, tôi cũng thấy bản thân còn thiếu sót nhiều điều và tự nhủ cố gắng để có thể độc lập, tự chủ, không làm gánh nặng cho anh nếu tiến tới hôn nhân. Tôi và anh yêu nhau hơn một năm thì có một biến cố lớn xảy ra với chúng tôi. Tôi có thai, mặc dù đã dùng biện pháp tránh thai nhưng có lẽ đây là cái duyên của chúng tôi. Khi biết có con, chúng tôi vừa mừng vừa lo; mừng vì chúng tôi đến với nhau tự nguyện, đó là kết quả tình yêu thực sự của hai đứa; lo hơn cả vì hai đứa chưa chuẩn bị sẵn sàng để kết hôn và làm cha mẹ ở độ tuổi còn khá trẻ như tôi. Tuy vậy, vì không muốn làm chuyện có lỗi với con, hơn nữa chúng tôi rất yêu thương nhau nên đã nói chuyện với gia đình anh trước.

Ban đầu, anh chỉ nói với bố mẹ là muốn cưới tôi vì rất yêu tôi, vì tôi có khá nhiều điểm tốt, hợp nhau. Có điều bố mẹ anh không hề đồng tình và càng ngày càng gay gắt phản đối chúng tôi, lý do tôi không có gì nổi trội, lại gia cảnh bình thường, không xứng với nhà anh. Bố mẹ anh cho rằng nếu lấy nhau, tôi sẽ là gánh nặng của anh vì không tài giỏi. Tôi và anh đã rất đau khổ vì sự phản đối này, hai đứa tôi khóc rất nhiều, nhờ thêm sự trợ giúp của chị gái anh để thuyết phục nhưng không được. Mọi chuyện diễn ra cho đến thời điểm đó thì bố mẹ anh còn chưa gặp tôi một lần, tôi nghe được bố mẹ anh nói qua điện thoại với anh: "Không cần gặp nó, thấy bề ngoài con người, hoàn cảnh chẳng có gì nổi trội, cũng chỉ học một trường dân lập, trình độ có hạn..., khỏi cần gặp nữa".

Anh ra sức thuyết phục, nỗ lực để chúng tôi được cưới nhau nhưng chưa hề nói ra cho bố mẹ biết tôi đã có bầu. Anh sợ bố mẹ nghĩ tôi lừa, ép anh cưới chạy. Tuy vậy, bố mẹ anh đã đoán được tôi có bầu nên anh mới đòi cưới, vì thế bố mẹ mắng anh nặng lời và nghĩ tôi lừa anh. Cuối cùng, anh bỏ cuộc, nói muốn bỏ con vì không còn cách nào cả. Anh không ngại khổ sở khi chăm con, lo cho gia đình, nhưng cố đến với nhau mà bố mẹ khổ sở, tôi cũng bị bố mẹ anh dằn vặt và khinh miệt về sau thì anh không thể. Anh cũng vô cùng thương bố mẹ khi thấy họ khổ sở đến vậy, bố mẹ anh từng lao động vất vả, nhịn ăn nhịn mặc, rồi bệnh tật trong mình chỉ để lo cho anh học hành, cuộc sống no đủ. Vì thế anh chấp nhận hy sinh tình yêu của mình.

Đến đây, tôi như cùng cực của nỗi đau, khổ sở vì bị đánh giá thấp, bị phản đối, cũng vô cùng đau đớn khi người yêu bất lực không che chở được cho tôi. Tôi còn đang đi học, thương bố mẹ ở quê có tiếng là nhà gia giáo, được mọi người kính nể. Bây giờ bố mẹ có con gái không chồng mà chửa về quê tôi sợ rằng bố mẹ cũng khổ sở không kém. Vì suy nghĩ vậy, tôi đã làm cái chuyện thất đức đó là bỏ đi đứa con của mình. Trước ngày đi bỏ con, tôi đã gặp và xin anh cho tôi được gặp mặt bố mẹ anh một lần, dù là cơ hội được chấp nhận rất thấp. Anh không đồng ý, nói rằng tôi có đến gặp thì cũng chỉ làm cho bố mẹ anh khinh ghét thêm mà thôi. Vậy là, tôi đã đi bỏ con của mình.

Một tháng trôi qua kể từ biến cố đó, tôi không nguôi nghĩ về sự vô cảm của gia đình anh, bất lực của anh và tội lỗi mình gây ra. Tôi dằn vặt bản thân nhiều, không ngụy biện gì cho mình cả, chỉ biết năng đi chùa để cầu cho con sớm siêu thoát và làm việc thiện để bớt đi phần nào lỗi lầm của mình. Tình yêu của chúng tôi cũng chẳng đi đến đâu, mong được các bạn chia sẻ cùng.

Theo Hoa (VnExpress.net)