Pháp luật

Người đàn bà dùng mìn đoạn tuyệt với chồng để theo nhân tình

Từng có gia đình hạnh phúc, nhưng lại tự biến mình thành gái "nạ dòng", Nhàn đã cùng nhân tình lập mưu hại chồng.

Người đàn bà phản bội chồng

Vừa cạo mủ cao su trở về, Nhàn lau mồ hôi, rụt rè chào mọi người. Gần 7 năm thụ án tại Trại giam Đắk Trung, nữ phạm nhân chưa một lần được thổ lộ về chuyện lỗi lầm của mình ngày trước.

Mở đầu câu chuyện, Nhàn nói đầy chua chát: "Có vài người hỏi chuyện của tôi nhưng đó là chuyện buồn, mỗi lần kể ra chỉ muốn khóc, mà khóc chẳng dừng được. Tôi đã mất tất cả chỉ vì một phút nông nổi. Cái nết của người đàn bà mà ngoại tình, rồi còn hại chồng như tôi, người đời chắc chẳng bao giờ hết chê bai được".

Nhàn sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo, đông anh em. Cha mẹ mất sớm, chị em Nhàn phải chia nhau ở đợ cho họ hàng. Lớn một chút, Nhàn theo gia đình người chú họ vào Tây Nguyên xây dựng kinh tế mới.

Vốn chăm chỉ, chịu khó làm ăn, Nhàn được mọi người quý mến. Đến tuổi cập kê, nhiều chàng trai thương thầm, nhớ trộm Nhàn, nhưng cô gái mới lớn quyết định chọn anh Nguyễn Văn Sơn (ngụ xã Buôn Trấp, huyện Krông Ana) làm bạn đời vào năm 1988.

Hoàng Thị Nhàn tại Trại giam Đắk Trung.

Hơn Nhàn 7 tuổi, sự chín chắn và yêu thương vợ con hết mực của anh Sơn khiến bà con thôn Quỳnh Tân 2, ai cũng khen. Cuộc sống cứ ngỡ hạnh phúc, khi Nhàn lần lượt sinh 3 người con (2 gái, 1 trai) cho chồng. Vậy mà, cuộc đời của Nhàn đảo lộn khi xuất hiện người thứ ba. Đó là Bùi Sỹ Tuyên (47 tuổi, quê Thanh Hóa), ngụ thôn Tur 2, xã Dur Kmăl, huyện Krông Ana.

Tuyên cũng theo họ hàng vào Đắk Lắk lập nghiệp. Thường ngày, người này đi hái cà phê, cuốc đất hoặc phát rẫy thuê kiếm sống. Tuyên cũng có một mái ấm cho riêng mình, với 3 con nhỏ.

Một lần Tuyên nghe hàng xóm giới thiệu, nên đã tìm đến nhà Nhàn để xin chặt thuê gốc cà phê. Vào làm công cho gia đình anh Sơn, thi thoảng Tuyên được vợ chủ nhà rót nước mời.

Vốn không đẹp mã nhưng Tuyên được "trời phú" cho khoản ăn nói. Thế nên, bằng sự quan tâm nhỏ và vài lời khen cũng đủ khiến người phụ nữ đã có 3 con, bỗng chốc "xiêu lòng", nảy sinh tình ý.

"So với anh Sơn, Tuyên thua kém nhiều mặt nhưng lại thường quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho tôi những khi trò chuyện. Có lẽ vì thế mà tôi đã không làm chủ được lý trí của mình, nên đồng ý qua lại với Tuyên", Nhàn nhớ lại.

Có nhân tình mới, việc nhà Nhàn bỏ mặc cho anh Sơn lo liệu. Nhàn thường lấy cớ việc trên rẫy nhiều, để ra ngoài từ sớm và có hôm ở lại chòi ngủ, không về nhà. Hiền lành, ít nói nhưng anh Sơn cũng đoán được vợ có điều khuất tất, nhưng không tiện hỏi. Người đàn ông này vẫn chịu khó xoay sở công việc và chăm sóc, nuôi nấng 3 đứa con học hành.

Có lần, thấy Nhàn về nhà mà chẳng kịp ăn cơm và nhìn mặt con, rồi lại quay ra, nên anh Sơn to tiếng dẫn đến cãi nhau. Do đang đắm chìm trong men tình ái với Tuyên, Nhàn yêu cầu anh Sơn ký đơn ly hôn với lý do "không còn đem lại hạnh phúc cho nhau thì đường ai nấy đi".

Đến lúc này, anh Sơn càng tin rằng vợ mình ngoại tình. Vậy là những lời đồn thổi bấy lâu của người dân trong thôn là có căn cứ. Tuy nhiên, nghĩ đến các con, đã nhiều lần anh Sơn định ký đơn ly hôn, nhưng lại thôi.

Anh Sơn nghĩ, cần thêm thời gian cho các con trưởng thành. Tuy nhiên, suy nghĩ này đã vô tình trở thành cái gai trong mắt Tuyên và Nhàn, khi hai người muốn đến với nhau nhanh hơn. Từ đó, đôi nhân tình tìm cách hãm hại anh Sơn.

Ban đầu, Nhàn định dùng thuốc trừ sâu bỏ vào đồ uống của chồng, nhưng Tuyên gạt đi, cho rằng làm vậy dễ bị phát hiện. Tuyên cho biết, trên rẫy của gia đình Nhàn, một số nơi còn sót lại bom mìn thời chiến tranh, nên cách tốt nhất để "trừ khử" cái gai trong mắt là đặt mìn hại anh Sơn. Nhàn nghe vậy thì đồng ý.

Âm mưu hại chồng bất thành

Để hãm hại anh Sơn, Tuyên mua 200 gram thuốc nổ, mang về nhà tán nhỏ rồi cho vào bình đựng dung dịch axít cũ. Người đàn ông này đặt kíp nổ vào rồi quấn chặt bằng một đoạn xăm xe đạp.

Chế xong quả mìn, Tuyên đưa cho Nhàn cất giấu và dặn người tình mua một đoạn dây điện dài khoảng 20 m, để làm dây dẫn kích nổ.

Ngày 3/12/2007, Nhàn đi làm rẫy cà phê tại xã Băng Ađrênh (huyện Krông Ana) và mang theo quả mìn tự tạo mà Tuyên đã đưa. Trước khi đi, Nhàn hẹn Tuyên vào rẫy để đặt mìn.

Khoảng 11h cùng ngày, Tuyên mang theo dây điện, vào rẫy gặp nhân tình. Người này dùng cuốc đào hố cạnh một gốc cây mãng cầu, để chôn quả mìn.

Nguyên nhân chôn quả mìn ở đây, vì Nhàn cho Tuyên biết, anh Sơn thường ngồi đây nghỉ giải lao mỗi khi làm việc mệt. Sau đó, Tuyên rải dây mìn từ hố chôn đến chân đồi, còn Nhàn dùng lá khô và đất ngụy trang chỗ đặt mìn và dây điện, để không ai phát hiện. Cả hai lập kế hoạch xong, rồi cùng nhau ra về.

Ba ngày sau, Nhàn gọi điện cho Tuyên, thông báo việc hai vợ chồng đi làm rẫy. Tuyên phóng xe máy đến trước và trên đường đi, gã mua hai cục pin đấu với dây điện, chờ đợi vợ chồng Nhàn đến.

Khoảng 8h50 ngày 6/12/2007, vợ chồng anh Sơn vào rẫy. Nhàn để bịch bánh rán dưới gốc cây mãng cầu rồi nói với chồng là vào nhà láng giềng mượn thêm chiếc cuốc. Anh Sơn không nghi ngờ, thản nhiên ngồi xuống gốc cây, lấy bánh rán ra ăn.

Khi vừa đi khỏi rẫy, Nhàn liền điện thoại gọi Tuyên, cho biết anh Sơn đã ngồi vào vị trí, chuẩn bị hành động. Thấy Nhàn đi khỏi khu vực có thể bị ảnh hưởng bởi sức nổ, Tuyên đấu hai đầu dây điện lại.

Một tiếng nổ lớn vang lên khiến những hộ dân và người làm rẫy xung quanh giật mình. Nghĩ kế hoạch thành công, Tuyên chạy về nhà. Sau khi khói tan, mọi người đến kiểm tra thì phát hiện anh Sơn bị hất văng xa đến hơn 10 m, đang thở thoi thóp.

Mọi người đưa nạn nhân đi cấp cứu, còn Nhàn thì vờ quay lại nơi xảy ra vụ nổ. Thấy chồng còn sống, người phụ nữ này chạy về nhà thông báo cho gia đình anh Sơn rằng, nạn nhân dẫm phải mìn nên bị thương.

Tại hiện trường, công an thu giữ được một cuộn dây diện dài khoảng 20 m. Nghi vấn về một kế hoạch giết người, địa phương báo lên Công an tỉnh Đắk Lăk. Qua sàng lọc và truy xét nhanh những kẻ tình nghi, cảnh sát bắt giữ Tuyên tại nhà và 3 ngày sau Nhàn bị bắt.

Khai với cán bộ điều tra, Nhàn thừa nhận quan hệ bất chính với Tuyên, nhưng bị bố mẹ anh Sơn phát hiện, nên nảy sinh mâu thuẫn với gia đình chồng. Nhiều lần đòi ly hôn không được, Nhàn bàn với Tuyên tìm cách hại anh Sơn.

Về phần nạn nhân, anh Sơn thoát chết vì lúc xảy ra vụ nổ, anh vừa đứng lên để đi lấy nông cụ. Kết quả giám định, anh Sơn bị thương tật vĩnh viễn 30%.

Anh Sơn không chết là ngoài dự tính của Tuyên và Nhàn, nên cả hai bị truy tố về tội Giết người, với tình tiết tăng nặng là "có tổ chức và có tính chất đê hèn". Nhàn là người khởi xướng, lên kế hoạch để Tuyên thực hiện, nên lĩnh án cao hơn người tình 1 năm tù.

Nhàn kể: "Lúc ra tòa, tôi mới thấm thía mình sao dại dột và nông nổi đến thế. Tôi chẳng trách ai được, chỉ trách mình không ra gì mà thôi.

Trong suốt phiên tòa, tôi và Tuyên chẳng ai nói với ai lời nào. Nhìn thấy chồng, một bên tay vẫn còn băng bó, tôi không dám đối diện với anh ấy. Khi nói lời sau cùng, tôi chẳng nói nên lời. Nhìn mấy đứa con còn chẳng hỏi mẹ câu nào, thì tôi biết cái giá phải trả cho hành động của mình đắt đến nhường nào".

Hai lá thư xin lỗi chồng

Ngày đầu mới vào cải tạo tại Trại giam Đắk Trung, Nhàn chỉ khóc. Nhiều hôm, nữ phạm nhân này bỏ cơm, khiến cán bộ quản giáo phải thay nhau động viên, chia sẻ mới giúp tinh thần Nhàn khá dần lên. Bằng những câu chuyện, những cảm thông, quản giáo Nguyễn Hoàng Giang là người trực tiếp giúp đỡ, tạo điều kiện để Nhàn hòa nhập với môi trường mới, nuôi hy vọng phục thiện cho một ngày trở về.

Đại úy Giang nói: "Đọc hồ sơ của Nhàn, chúng tôi hết sức bất ngờ bởi phạm nhân này tuy mức án không quá nặng, nhưng lại cùng nhân tình đặt mìn hại chồng. May mắn là chồng Nhàn thoát chết. Sau khi vào trại giam, sự day dứt về những lỗi lầm của đã khiến Nhàn có tâm lý bất ổn, chán chường".

Bằng tất cả kinh nghiệm nhiều năm công tác, lại cùng là nữ giới, đại úy Giang nhiều lần tranh thủ thời gian nghỉ ngơi để trò chuyện, động viên Nhàn nỗ lực phấn đấu. Cũng nhờ sự chuyển biến tích cực này, Nhàn được xếp vào diện được giảm án của Hội đồng cán bộ quản giáo Trại giam Đắk Trung.

"Tôi được giảm án 3 lần, tổng cộng 11 tháng, chỉ cần cố gắng thêm một thời gian nữa là có thể trở về. Nghĩ đến ngày về, vừa mừng, vừa buồn. Mừng vì không còn khoác chiếc áo kẻ sọc này nữa, nhưng buồn vì không biết phải đối mặt với cuộc sống thực tại và chồng con ra sao.

Nhưng tôi nghĩ, cái gì đến sẽ đến, ai cũng có lỗi lầm. Tôi sẽ xin lỗi chồng và các con để có cơ hội được làm lại cuộc đời, dù biết chắc chắn sẽ không dễ dàng", Nhàn tâm sự.

Đề cập đến việc Nhàn không viết thư xin lỗi người thân và người bị hại, nữ phạm nhân cho biết: "Người bị hại trong vụ án cũng là người chồng mà tôi từng gắn bó yêu thương. Tôi đã phản bội anh ấy, lại còn suýt hại chết anh ấy, nên mỗi khi nghĩ lại chuyện cũ, tôi thấy mình không xứng đáng với tình cảm mà chồng, con đã dành cho mình.

Tôi đã xin không viết thư xin lỗi, nhưng các cán bộ quản giáo động viên, bảo tôi nói ra được lòng mình, dù anh ấy có chấp nhận hay không cũng sẽ khiến tôi nhẹ lòng. Đến ngày cuối cùng của đợt viết thư, tôi mới thức trắng đêm viết một lá thư vừa đủ dài để xin lỗi chồng mình".

Dừng lại một lúc, Nhàn nói tiếp: "Sau đó, tôi không gửi thư ngay mà viết một lá thư khác, dài hơn lá thư cũ và gửi hai lá thư cùng lúc. Bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu đắng cay tủi hờn của những ngày tháng ân hận trong trại giam, tôi gửi cả vào trong đó. Tôi không mong mình nhận được lời chấp thuận của chồng, nhưng hy vọng anh ấy hiểu được tôi đã day dứt rất nhiều khi tự ném đi hạnh phúc mà chính mình gây dựng, vun đắp".

Thời gian dần trôi, nỗi đau cũng nguôi ngoai, các con của Nhàn lần lượt trưởng thành. Chúng dần hiểu ra câu chuyện và tha thứ cho Nhàn, có thời gian rảnh là lại lên thăm mẹ. Nhận từ con những đồ dùng cần thiết, không lúc nào Nhàn không quên hỏi thăm về anh Sơn và gia đình, dù biết chồng mình vẫn chưa tha thứ cho chuyện cũ.

Nhàn gạt nước mắt kể: "Cách đây gần 1 năm, tôi bất ngờ thấy anh ấy lên cùng đứa con út thăm tôi. Tôi khóc ngay tại chỗ vì xúc động. Hai vợ chồng ngồi với nhau một lúc mà chẳng ai nói với ai câu nào.

Một lúc sau, tôi mở lời trước, hỏi thăm anh ấy và các con ở nhà. Rồi tôi nói xin lỗi anh ấy. Đáp lại, anh ấy chỉ bảo: "Sao vợ chồng mà nông nổi vậy. Dù gì cũng là cái nghĩa, cái tình, tôi gắng nuôi các con để nhận lấy cho mình một quả mìn sao?". Nghe chồng nói, tôi lại khóc rồi trả lời với anh ấy: 'Chuyện cũ qua rồi, em biết mình sai, một phút nông nổi nên phải chịu cơm tù áo số thế này, anh hãy tha thứ cho em', nhưng anh Sơn chỉ im lặng rồi về".

Nhàn tâm sự: "Ai cũng có lỗi lầm, tôi đã suy nghĩ rất nhiều nên sẽ cố gắng làm lại cuộc đời, dù biết sẽ có vô vàn khó khăn. Nhưng các con động viên tôi nhiều lắm, các cán bộ quản giáo cũng vậy. Nếu không, có lẽ tôi đã bỏ cuộc rồi. Ra tù, tôi sẽ về gặp chồng rồi quỳ xuống xin lỗi anh ấy một lần nữa. Qua lời của các con kể, tôi biết anh ấy vẫn còn thương tôi nhiều lắm".
 
Theo M.Châu.T.Uyên-Đ.Khánh (Pháp Luật Việt Nam)