Giải trí

N.S Phú Quang: “Bất hạnh lớn nhất của Trịnh Công Sơn là cuộc đời không có đàn bà”

Âm nhạc của Phú Quang lãng mạn và sâu sắc, nhẹ nhàng và tinh tế, man mác và ngọt ngào. Dễ thấy một cái tôi cô đơn đến khắc khoải trong những sáng tác của ông. Nhưng Phú Quang cô đơn trong hạnh phúc, trong những trầm mặc đan xen của ký ức đẹp đẽ. Những cung bậc ấy chỉ có thể là cảm xúc của những tâm hôn và trái tim đầy nhiệt huyết yêu đương.
Người không thương thì trời mới thương

- Từ cổ chí kim, dễ hiểu vì sao đàn ông vẫn luôn thích được lấy vợ trẻ. Tôi nghĩ rằng, sự trẻ trung hiếm có của anh đến từ sự may mắn vì lúc nào cũng có một người đàn bà trẻ bên cạnh?

Không hẳn thế. Tôi vốn dĩ là người bị thần chết dọa nhiều lần rồi. Nếu ai đó từng phải nếm trải cái cảm giác đứng ở ngưỡng cửa giữa sự sống và cái chết mới hiểu cảm giác thế nào. Tôi đã từng như thế đấy nên bây giờ cũng chẳng sợ nữa.

Nhưng lí do chủ yếu là tôi tập Yoga nhiều. Mỗi ngày, tôi chỉ tập 15-20 phút thôi nhưng rất đều đặn. Xét đến cùng thì có lẽ là nhờ được trời thương. Người không thương thì trời mới thương.
 
 
- Nhưng sống và yêu một người đàn bà trẻ, hẳn là người đàn ông sẽ bị áp lực?

Tôi luôn quan niệm tình yêu là sự tự nguyện. Chẳng ai bắt ép được con tim. Người ta có thể nghĩ ra rất nhiều hiềm khích nhưng chẳng ai tạo ra được sự hiềm khích trong trái tim. Trong cuộc đời mình, tôi cũng chỉ yêu những người yêu mình mà thôi. Sự mù quáng hay si tình, với tôi là những điều phù phiếm.

- Mùa đông có thực sự buồn như những biểu hiện bên ngoài của nó?

Cái buồn ấy đã tạo nên vẻ đẹp đầy thi vị cho mùa đông. Con người ta, đâu có phải cứ hò hét, ồn ào thì mới nhận ra những giá trị của cuộc sống. Mà phải là những lúc lắng lại chính là lúc ta thấy mình rõ nhất.

- Ngày Tết anh thường làm gì?

Cũng giống như mọi người cả thôi, tôi thường dành thời gian đi chơi, thăm thú họ hàng, lên chùa xin lộc. Nhưng nói như thế thì có lẽ ngày nào với mình cũng là Tết. Thành ra, Tết với tôi không phải là một cái gì đó quá ghê gớm.

- Nhưng với tuổi thơ, mỗi người đều luôn háo hức khi Tết đến, Xuân sang?

Dĩ nhiên là thế. Nhưng bên cạnh sự háo hức nhiều lúc mình nhận thấy có những điều đã trở thành thói quen nhưng lại không thật, thậm chí khó coi trong ngày Tết. Ngay từ lúc còn rất nhỏ, tôi đã nhận ra những điều giả dối như thế rồi. Bởi rõ ràng có nhiều người ngày bình thường chẳng bao giờ thấy đến nhà chơi, cũng chẳng bao giờ hỏi thăm gì đến bố mẹ mình. Nhưng ngày Tết lại đến chúc tụng, tay bắt mặt mừng một cách ồn ã, giả tạo.
 
13 tuổi, tôi cảm thấy những điều đó là vô nghĩa. Năm đó, tôi đã viết một đôi câu đối: "Ngõ lầy lội, đường trơ xác pháo. Nhà hương tàn, tơi tả đào rơi" rồi treo ngay ngắn nơi góc bàn học. Bố tôi quát ầm lên ngay khi nhìn thấy chúng, rồi buông tiếng thở.
 

Phú Quang và người vợ trẻ

 
Tết bây giờ không còn thiêng liêng
 
- Với anh, cái Tết xưa và nay khác nhau nhiều không?

Ngày xưa thì ai chẳng ao ước ngày Tết. Thời đó, chúng ta đói khổ hơn, trẻ con thường thích Tết là để được ăn uống no say, được tiền mừng tuổi, được nổ pháo. Bây giờ thì Tết đã mất đi sự thiêng liêng vốn có. Thay vì mong đợi, người ta đã xem thường và coi nhẹ nó rồi.

- Trong “Bộ tứ Hà Nội” không có anh, vậy anh tự xếp mình vào bộ nào?

Tôi không có sáng tác bầy đàn, cũng chẳng thuộc bộ tứ hay bộ tam nào cả. Ai đó xưng tụng lên những danh xưng đó hoàn toàn không hiểu gì. Và người ta cứ tự phong anh hùng cho nhau, điều đó vô tình khiến người khác hiểu sai vấn đề. Trong "bộ tứ" (như bạn nói) có nhiều người không biết nhạc. Nếu mù về âm nhạc thì không thể gọi là "nhạc sĩ" được.

- Anh là một trong số hiếm nhạc sĩ Việt Nam duy trì được việc tổ chức live show hàng năm. Điều đó là do khán giả yêu quý hay anh có nhiều mối quan hệ hỗ trợ?

Tôi để ý có người cả đời mới làm được một cái chương trình cho riêng mình. Tôi thì khác, năm nào cũng tổ chức và các liveshovv của tôi luôn tồn tại bằng việc bán vé cho khán giả mà không phải phụ thuộc vào bất kì một nhà tài trợ nào.

- Sẽ có nhiều người ngưỡng mộ và ghen tỵ với anh về điều đó đấy?

Âm nhạc của tôi, tôi biết, ở tuổi này chẳng lẽ phải đợi người ta khen hay chê thì mới biết mình hay hay dở. Một nụ cười hay một cái bĩu môi của thiên hạ cũng không thể làm mình vui hay buồn hơn được.

- Trong số những nhạc sĩ ở Việt Nam, anh yêu quý ai nhất?

Ngày xưa tôi rất quý anh Trịnh Công Sơn và ngược lại. Tôi yêu sự chân thành, dễ thương và trân trọng, tài năng của con người đó. Mặc dù, âm nhạc của anh ấy không phải là cái gì quá ghê gớm nhưng có mấy ai mà có cả đủ tâm lẫn tài như thế.

- Thường người ta vẫn nói sự tài hoa nào cũng đi liền với những bất hạnh?

Nỗi bất hạnh lớn nhất của anh Trịnh Công Sơn đó là một cuộc đời không đàn bà. Cái lỗi của thượng đế là quá lớn. Ông yêu nhiều nhưng lại không phải là tuýp người được phụ nữ yêu. Nhưng nếu gọi trong tình yêu, cho đi có nghĩa là nhận về thì có khi đó lại là hạnh phúc. Với tôi, anh Sơn là nhạc sĩ hàng đầu về mặt viết ca khúc ở Việt Nam.
 

Theo Linh Nhi (Đời Sống & Hôn Nhân)







Tin mới hơn