Gia đình - Sức khỏe

Tưởng vớ được "chồng" tài giỏi, hào hoa, nào ngờ gặp Sở Khanh siêu hạng

Cô là công nhân vớ được anh chàng đẹp trai, học giỏi như anh ai cũng bảo cô may. Những tưởng sau khi tốt nghiệp anh ta sẽ cưới cô, nhưng nào ngờ anh ta lại phủi tay không thương tiếc.


Cô và anh đều là xa quê vào Sài Gòn hoa lệ để sinh sống học tập. Cô thôi học từ năm lớp 9, theo chân một số bạn bè vào Nam làm công nhân. Anh đang là sinh viên năm thứ ba của một trường đại học trên địa bàn thành phố. Cô không có điều kiện để ăn học đến nơi đến chốn nên cô rất ngưỡng mộ những người học rộng tài cao. Khỏi phải nói, với cái mác sinh viên đại học, ngoại hình điển trai của mình anh chưa cần “tán” thì cô đã tình nguyện “đổ”.

Yêu nhau chưa được bao lâu, anh tỉ tê năn nỉ cô “góp gạo thổi cơm chung”, quy về một mối cho đỡ tốn kém lại tiện chăm sóc nhau lúc ốm, lúc đau. Cô đồng ý, nghĩ rằng sống chung sẽ có nhiều thời gian cho nhau hơn, cô sẽ giữ chặt bước chân của anh. Họ bắt đầu cuộc sống “vợ chồng hờ” từ đó.

Ảnh minh họa
 
Ngày cô đi làm, tối về lo cơm nước phục vụ “chồng hờ”. Còn anh ngày cắp sách lên giảng đường, tối về nằm vắt chân chữ ngũ chờ cơm của “vợ tạm”. Anh luôn cho rằng mình là “bề trên” nên chẳng bao giờ động tay động chân giúp cô bất cứ việc gì, mặc cho cô đầu tắt mặt tối nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp. Cô thì chiều chuộng anh quá mức, không muốn anh chàng kỹ sư tương lai của đời mình phải nhăn nhó khó chịu nên cứ ra sức cung phụng anh ta như ông hoàng.

Đồng lương công nhân của cô vốn đã ít ỏi, trước đây chưa sống chung với anh cô còn tiết kiệm được chút đỉnh gửi về quê phụ giúp bố mẹ nuôi các em ăn học. Nhưng từ ngày chung sống với anh, thì cũng chỉ đủ để chi tiêu, ăn uống. Khi yêu anh cô không so đo tính toán thiệt hơn với anh nên cũng chẳng bao giờ cô hỏi anh chuyện tiền ăn, tiền phòng. Anh thích đưa bao nhiêu thì đưa. Mấy tháng đầu anh còn đưa cho cô chút ít, càng về sau anh thấy “bở nên cứ đào mãi” anh khất luôn khoản tiền nhà, tiền ăn với vô số các lí do: “Tháng này anh phải đóng tiền học thêm tiếng Anh”, “Bố anh ở quê ốm chưa có tiền gửi vào”, “Đợi mẹ anh bán lứa heo này xong là có tiền gửi cho anh”...

Có lần anh kêu sắp hết hạn đóng học phí rồi mà chưa có tiền sợ anh bị đuổi học cô lại phải chạy vạy vay mượn bạn bè cho anh. Anh giả vờ ra vẻ cảm kích: “Cảm ơn em, sau này nhất định anh sẽ bù đắp cho em”. Cô cười hiền: “Anh cố gắng học tốt, yêu thương chung thủy với em là em vui rồi”. Nhưng cô nào biết đằng sau đó là bộ mặt giả dối, đào mỏ của anh.

Cô cứ cật lực đi làm, cắt giảm mua những món đồ làm đẹp cho bản thân. Anh cứ thong dong đi học, được lo cơm nước chu toàn lại chẳng phải lo nghĩ đến khoản tiền nong. Chẳng bao lâu sau “sống thử”, cô trở nên tiều tụy, xấu xí đi nhiều, còn anh lại “thắm lông đỏ da” đẹp ra trông thấy. Rồi ngày tốt nghiệp đại học của anh cũng cận kề, cô vui mừng nghĩ đến cảnh tượng cùng anh bước vào lễ đường giữa sự reo hò, ngưỡng mộ của nhiều người. Nhưng cô đã sai, cô quá ngây thơ và ảo tưởng nên không nhìn thấy bộ mặt của anh.

Anh ra trường, rồi đi làm. Anh dần thờ ơ, xa rời cô. Cô hỏi han: “Dạo này thấy anh khác quá”. Anh  lại cho rằng: “Em đa nghi vừa thôi, là do công việc bận quá nên như thế”. Cô tặc lưỡi cho qua mà chẳng mảy may một chút nghi ngờ nào. Số lần anh trở về phòng trọ với cô cứ thế thưa dần, thưa dần rồi mất hút. Cô điếng người khi tan ca về nhà và nhận ra trong phòng không còn một thứ đồ đạc nào của anh nữa. Cô vội vàng gọi điện cho anh, nhưng anh không nghe máy. Một lúc sau thì cô nhận được tin nhắn của anh: “Anh xin lỗi, bố mẹ anh không cho phép anh cưới em nên anh phải rời xa em. Hãy tha thứ cho anh! Từ nay đừng liên lạc với anh nữa”. Cô cố gặng hỏi lí do vì sao thì anh lại chưng hửng: “Vì chúng mình không xứng đôi”.

Ngay sau đó không lâu, cô bạn phòng trọ bên cạnh về báo tin gặp anh tay trong tay với một cô gái khác xinh đẹp, sang chảnh, cười nói thân mật ngoài phố. Đến lúc này thì cô mới ngã ngửa, từng giọt nước mắt lăn dài. Cô biết cái lí do bị bố mẹ phản đối chỉ là lời ngụy biện cho sự bạc bội của anh. Anh đã “no xôi chán chè”, anh đã chán cô, giờ đã tìm thấy người khác mới mẻ, có lợi lộc mà phủi tay không thương tiếc.

Cô ân hận vì đã cung phụng, hầu hạ rồi để anh ta đào mỏ một cách dễ dàng. Cô ân hận vì đã hám danh, tưởng lấy được chồng học rộng tài cao ai ngờ gặp phải Sở Khanh siêu hạng...

Theo Nguyễn Lam (Afamily.vn/Trí Thức Trẻ)







Tin mới hơn