Gia đình - Sức khỏe

Kế độc của con dâu

Hằng trễ hẹn đến hơn nửa tiếng. Vừa ngồi vào ghế nó đã tuôn một tràng về bà mẹ chồng mà theo như lời nó thì có một không hai trên trái đất này.

- Tôi ngần này tuổi đầu rồi đẹp cho ai ngắm.

Mặc cho Hằng rã miệng thuyết phục, mẹ chồng vẫn không chịu đi. Tiền sử mắc bệnh tim nên mỗi khi mẹ con hục hặc là bà lăn đùng ra. Và thế là lại phải vác bà vào viện. Và thế là vợ chồng đêm hôm phải thay nhau canh bà. Có lần, cả hai vợ chồng phải vờ vật ở bệnh viện, con thì phải tá túc sang nhà ông bà ngoại, chồng Hằng cáu:

- Em nhịn mẹ một chút không được sao, cứ hăng lên rồi khổ cả nhà.

Trước mắt bao nhiêu người bất đắc dĩ Hằng phải nín nhịn chứ còn trong lòng ấm ức lắm.

Ảnh minh họa

Ngay từ đầu, mẹ chồng đã không ưa Hằng. Lỗi cũng chẳng phải tại Hằng mà là vì trước đây bà đã ướm con gái cô bạn thân cho con trai mình nhưng Tú, con trai bà lại không chịu. Nó rước Hằng về ra mắt tháng trước, tháng sau đòi làm đám cưới. Bà tức muốn nổ con mắt nhưng biết tính thằng con nó đã thích gì thì có trời mới cản được nên bà đành chịu.

Không “xử” được con trai thì bà quay ra hành con dâu cho bõ tức. Hằng là đứa khéo tay, tháo vát, nấu ăn cũng khá, vậy mà mẹ chồng cứ liên tục chê. Hôm đầu nấu canh, Hằng nêm vừa miệng mình thì bà kêu nhạt, hôm sau rút kinh nghiệm Hằng cho thêm tí bột canh vậy mà đến bữa bà lại chê canh mặn. Cơm cũng vậy, thường thì Hằng vẫn nấu vừa đủ nhưng có hôm chồng Hằng đi uống bia về ăn ít nên dư ra, bà cũng cằn nhằn:

- Có ba con người mà cũng không căn được gạo…

Thường thì đi làm về là Hằng lăn vào bếp nấu cơm. Nhưng cũng có bữa, nó về muộn sợ bà đói nên mua thức ăn sẵn ở ngoài. Về nhà, bà chỉnh luôn:

- Cả ngày có mỗi bữa cơm tối, bận thì cũng phải cố gắng mà thu xếp chứ cứ tiện tha ba cái đồ sẵn về ăn chỉ sinh bệnh.

Mẹ chồng nghiện nước trà. Trà thì bà uống nhưng người đi rửa ấm chén là  Hằng. Có hôm Hằng quên rửa ấm trà. Bà cầm cái ấm đi ngang qua chỗ Hằng, gióng đổng:

- Có mỗi cái ấm không biết chừa lại cho ai.

Hôm sau, đi làm về buồn ngủ díp mắt nhưng Hằng cũng phải cố rửa dọn cho xong. Cái ấm trà là thứ Hằng nhớ đầu tiên, vậy mà sáng sớm vừa thức dậy Hằng đã bị mẹ chồng ca thán:

- Giàu không tiết kiệm khó đến tay, đang còn cả ấm trà đặc thế mà mang đi đổ, không biết xót của.

Nhiều khi Hằng ức phát khóc vì không biết làm thế nào cho vừa lòng bà. Nó stress nặng. Chồng Hằng đứng giữa cũng khó xử vô cùng. Cũng vì mẹ chồng mà nhiều khi vợ chồng Hằng bất hòa. Nhiều lần Hằng làm căng đòi ra ở riêng, nhưng rồi lại bị chồng thuyết phục:

- Em cũng phải nghĩ cho anh, lẽ nào để mẹ sống một mình?

Thế là nó đành chịu, tiếp tục chung sống với mẹ chồng. Vào đêm sinh nhật Hằng, tự nhiên nó gọi điện rủ tôi đi cà phê.

- Bà ấy giằng chồng tao đi rồi. Bắt chồng tao chở đi thăm bà bạn nào đó ở bệnh viện, mà phải đi ngay hôm nay, thế mới điên chứ.

Lúc đầu nghe Hằng kể, tôi cứ nghĩ nó bức xúc mà nói quá lên. Nhưng vài lần đến nhà Hằng tôi cũng bị mẹ Hằng nhắc vì tội nói to hay để đôi bốt vướng lối ra vào. Từ đó, tôi cũng ngại đến nhà nó. Có việc thì ới nó ra cổng rồi về luôn. Tôi cũng phục vì sự nhẫn nhịn của nó. Nhưng rồi một ngày nó tuyên bố: Tao nghĩ kỹ rồi, lành làm gáo, vỡ làm muôi, nhịn thế đủ rồi.

Nó không nói sẽ làm gì nhưng nghe cái giọng tôi thấy nó quyết tâm lắm. Hai mẹ con cứ như ngồi trên chảo lửa, không ngày nào là không có chuyện. Kết quả trong một “chiến dịch phản công” của nó là vừa rồi, khi đang làm việc ở công ty, Hằng bị mẹ chồng gọi giật về. Nó liền đáp:

- Con đang bận.

Mẹ chồng cũng không dễ buông tha:

- Bận gì cũng phải bỏ đó mà về. Nếu không tối nay đừng có mà mong vào nhà.

Đến nước này thì nó chỉ còn có cách là gập cái laptop lại. Về đến nhà,  Hằng không khỏi ngạc nhiên khi thấy xe chồng dựng sẵn ở cổng. Hóa ra là mẹ Hằng triệu hồi cả hai về. Hằng vừa bước vào, mẹ chồng đã sừng sộ:

- Đấy, con xem bây giờ vợ con nó còn đơm đặt cho mẹ đủ thứ chuyện. Mẹ cũng chẳng giấu diếm gì, dì Thanh vừa gọi mách với mẹ hết đó.

Chồng Hằng mặt đỏ gay quay sang hỏi vợ:

- Có đúng thế không?

Hằng rành rọt: Là em chủ ý thế. Thực ra em không muốn đưa chuyện nhà mình phô ra cho thiên hạ biết nhưng để mẹ một lần nếm trải cảm giác khi bị người khác chê bai, bêu rếu sau lưng sẽ bực mình thế nào.

Hai mẹ con lời qua tiếng lại với nhau. Chồng Hằng bực quá hét lên:

- Hai người cứ cãi nhau, tôi chịu hết nổi rồi.

Và thế rồi, chồng Hằng lao ra cổng nổ máy vù đi. Mẹ chồng Hằng giục:

- Còn đứng đấy à, đuổi theo nó đi.

Hằng dấm dẳng: Cứ để anh ấy đi, đến con cũng chẳng chịu nổi nữa là…

Rồi Hằng bỏ lên phòng. Không biết có phải mẹ chồng lo Hằng làm chuyện gì dại dột không mà một lát sau đã thấy bà đập cửa:

- Cái xe để giữa nắng đấy, ra mà dắt vào đi.

Rồi lúc Hằng xách túi xuống đi làm mẹ chồng dịu giọng: Con nhớ gọi cho thằng Tú, xem nó đang ở đâu.

Kỳ thực thì Hằng đã gọi điện từ nãy. Chồng Hằng thấy Hằng lo lắng nên trấn an: Anh làm căng tý để cho mẹ… chột dạ ấy mà.

Hằng cũng nhân đà này “tấn công” mẹ chồng. Mời bà ngồi xuống ghế, Hằng cố nhỏ nhẹ:

- Con biết là ngay từ đầu mẹ đã không ưa con. Trong cuộc sống con cũng có những khi thiếu sót. Nhưng mẹ con mình đều là phụ nữ và cùng yêu chung một người đàn ông. Nếu không thể sống hòa hợp với nhau thì cũng nên vì người đàn ông mình yêu mà cố gắng. Mẹ con mình đừng hục hặc nhau nữa vì người khổ tâm nhất chính là con trai mẹ và là chồng của con…

Hằng tuôn một tràng, mẹ chồng không nói gì chỉ ngồi nghe. Không phải một sớm một chiều thay đổi nhưng dần dần mẹ chồng Hằng đã hiểu ra. Nhất là sau khi bà nằm viện, chồng Hằng đi công tác nước ngoài, Hằng một mình túc trực sớm hôm săn sóc. Trước mặt, mẹ chồng chẳng khen Hằng lấy một câu nhưng có  người bệnh cùng phòng mách lại:

- Mẹ chồng cô bảo phúc bảy mươi đời mới có một cô con dâu như cô đấy.

Giờ mỗi khi bạn bè tụ tập, chẳng thấy Hằng ca thán về mẹ chồng nữa. Khi tôi tỏ ra ngưỡng mộ vì những “kế độc” của nó để chinh phục mẹ chồng, Hằng cười thật hiền:

- Độc trị độc hóa ra lại hay nhưng thật lòng mà nói đó là bất đắc dĩ thôi. Điều quan trọng để duy trì quan hệ hòa thuận giữa mẹ chồng nàng dâu là cả hai phải có thiện chí hợp tác và mở lòng với nhau.

Theo Thảo Trang (Báo Phụ Nữ Thủ Đô)







Tin mới hơn