Gia đình - Sức khỏe

Đẹp trong mắt chồng hay mắt ai?

Vẻ đẹp của người phụ nữ được “gây men” từ ánh nhìn yêu thương của chồng con chứ không phải chiếc đầm hàng hiệu?

Nếu phải chọn việc dành tiền mua cho con chiếc đàn Piano hay sắm cho mình một chiếc túi hiệu LV và một đôi giày thì chắc chắn tôi chọn phương án 1. Mà có lẽ chẳng phải tôi, tỷ người phụ nữ khác cũng sẽ hành động như thế.
 
 

Không phải tôi không yêu bản thân mình, cũng chẳng ngốc tới độ không hiểu được rằng dù thế nào cũng phải biết chăm sóc cho bản thân. Tôi chỉ băn khoăn giữa việc mải mê làm đẹp để được chồng khen hay cơm ngon, canh ngọt để bố con anh ấy hoan hỷ trở về nhà. Và rốt cuộc, tôi lại hành động theo bản năng một người vợ, người mẹ, cắm đầu vào bếp, người lúc nào cũng có mùi mắm, mùi tỏi, thậm chí bộ đồ mặc ở nhà không phải khi nào cũng tươm tất.

Cũng lâu lắm rồi tôi chẳng mua sắm cho mình. Mỗi lúc có đồng ra đồng vào, tôi lại xà vào mấy hàng Made in Việt Nam, khi thì cái áo cho con trai, khi thì chiếc đầm cho con gái, lúc thì áo sơ mi cho chồng. Phần tôi, dân công sở, tới cơ quan thì mặc đồng phục, về nhà thì có dăm bộ tươm tất “2 in 1” nghĩa là vừa mặc ở trong nhà được vừa tiện thể chạy ra đầu phố mua chai dầu, mớ rau cũng chẳng sao.

Dễ tới chục năm nay, tôi không mua một chiếc áo ngủ mỏng manh hay một chiếc áo sexy sâu cổ. Có mua cũng chẳng có cơ hội để mặc. Và thế là “thời trang mẹ hiền, vợ đảm”, kín cổng, cao tường, càng ngày càng đứng đắn lên ngôi…

Ảnh minh họa. Nguồn internet. 

Tôi có chạnh lòng khi thấy bà vợ hàng xóm nay khoe mua cái túi hàng hiệu, mai khoe đang đặt chiếc đầm Hàn Quốc giá gần chục triệu đồng không? Thẳng thắn mà nói là có nhưng mỗi lúc như thế, tôi lại nhìn vào gia cảnh mình để tự an ủi, thôi thì lấy nhau ngần ấy năm, anh ấy không chê mình xấu, mình béo, mình già đã là an ủi rồi.

Tôi biết chồng đôi khi cũng chẳng hài lòng về gu ăn mặc của tôi. Tôi cũng từng thấy ánh mắt anh ấy đuổi theo khe ngực của một cô gái trẻ ăn mặc bốc lửa trong một đám cưới. Tôi cũng thấy anh ấy không kiềm chế được mà thốt lên khen cô A cô C bạn học của tôi ngày càng mặc đẹp và sành điệu. Những lúc như thế, tôi cũng muốn làm mới mình, muốn đẹp hơn trong mắt chồng nhưng rồi lại không đủ động lực.
 
Tôi vẫn có suy nghĩ đơn giản rằng sự hấp dẫn nhau về bề ngoài sẽ qua đi nhanh chóng, chỉ tình cảm và sự yêu thương chân thành mới lâu bền. Tôi đã bước vào tuổi tứ tuần, có mặc đẹp ra sao cũng không bằng mấy cô mười tám, đôi mươi.

Giá trị của tôi nằm ở cơm ngon, canh ngọt, nhà cửa gọn gàng và con cái ngoan ngoãn. Là cái áo phẳng phiu cho chồng đi làm, đôi giày bóng loáng không dính bụi. Một hai bộ cánh có làm lên giá trị của một gia đình bao giờ?

Theo Đàn Bà Nước Lọc (Pháp Luật Việt Nam)